Khẩu pháo vượt dốc đá-NDC (3)
“Tôi vẫn nhớ như in những ngày ấy…” — Đặng Văn Việt kể lại khi nhắc về Chiến dịch Biên giới 1950.
“Tôi vẫn nhớ như in những ngày ấy…” — Đặng Văn Việt kể lại khi nhắc về Chiến dịch Biên giới 1950.
Khi đó, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa ở Cao Bằng.
Mỗi khẩu pháo nặng hàng tấn, nhưng không có xe kéo, tất cả đều dựa vào sức người.
Đường đi là những con dốc dựng đứng, đất trơn trượt, có đoạn chỉ cần sơ sẩy là rơi xuống vực.
Có những ngày, cả đơn vị phải dừng lại hàng giờ chỉ để tìm cách vượt qua một đoạn dốc.
Dây kéo căng như muốn đứt, ai nấy mồ hôi đầm đìa, tay chân rã rời.
Nhưng không một ai bỏ cuộc.
Tôi nhớ nhất là một lần khẩu pháo bất ngờ trượt xuống.
Tất cả chúng tôi lao vào giữ lại.
Có người ngã, có người bị thương, nhưng không ai buông tay.
Trong đầu chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: phải giữ bằng được khẩu pháo.
Sau nhiều ngày gian nan, cuối cùng chúng tôi cũng đưa được pháo vào vị trí.
Đêm trước trận đánh, ai cũng mệt nhưng vẫn tranh thủ kiểm tra lại khí tài.
Sáng hôm sau, khi lệnh khai hỏa vang lên, tiếng pháo nổ dội khắp núi rừng.
Tôi nhìn đồng đội, ai cũng lặng đi vì xúc động.
Mọi gian khổ trước đó bỗng trở nên xứng đáng.
Chúng tôi hiểu rằng mình đã góp một phần nhỏ vào chiến thắng.
“Điều đáng nhớ nhất,” tôi luôn nghĩ, “không phải là khẩu pháo… mà là tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”



