Cựu chiến binh

Khe Sanh - "Địa ngục trần gian"

Hải Phòng19/04/2026Hoàng Thị Yến (xã Khúc Thừa Dụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là Phạm Ngọc Sơn, sinh năm 1944. Quê ông ở xã Đông Giang, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Cái năm 1968 ấy, ông 24 tuổi, là lính trinh sát của Sư đoàn 304. Chúng tôi đến gặp ông vào một buổi chiều cuối thu. Ông tiếp chúng tôi trên một cái bàn đá dưới gốc cây nhãn bên góc sân nhà. Ông trầm ngâm rồi rít thêm hơi thuốc kể cho chúng tôi nghe về cái thời ở "địa ngục trần gian" Khe Sanh. Ông kể: Người ta vẫn bảo chiến tranh là súng đạn, nhưng với ông, chiến tranh là mùi bùn đất và những đêm dài lạnh đến thấu xương.

Cháu cứ tưởng tượng, chiến trường Khe Sanh lúc đó nó giống như một cái lòng chảo khổng lồ bị hun đúc bởi bom đạn và hỏa lực của Mỹ. Đất đá bị cày xới đến mức không còn một ngọn cỏ. Địch ở trên cao, lính mình ở dưới hầm. Hai bên chỉ cách nhau một hàng rào dây thép gai nhưng lại là khoảng cách giữa cái sống và cái chết.

Nhiệm vụ của lính trinh sát như ông là phải "lặn". Nghĩa là đêm đêm, ông phải cởi trần, bôi nhọ nồi đen kịt khắp người, chỉ chừa lại đôi mắt để bò vào sát nách địch mà thăm dò, cắt rào.

Đêm đó, ông nhận lệnh dẫn một tổ vào cắt hàng rào thép gai để mở đường cho bộ đội đại đoàn ta tiến đánh đồn địch. Trời tối như hũ nút, mưa phùn làm đất đỏ nhão nhẹt, dính chặt vào da thịt. Ông bò từng mét, tay cầm kìm cộng lực, miệng ngậm một miếng gỗ để không phát ra tiếng động nếu lỡ có va chạm.

Đột nhiên, từ phía đồn địch, một quả pháo hỏa châu vút lên không trung, tỏa sáng rực cả một vùng. Ông đang nằm ngay giữa bãi đất trống, chỉ cách hàng rào dây thép gai của địch chừng ba mét. Ánh sáng ấy khiến mọi thứ lộ rõ mồn một. Ông chỉ kịp nằm dán người xuống vũng bùn lạnh giá, nín thở, bất động như một tảng đá.

Ở phía trên, tiếng lính Mỹ nói xì xào, tiếng lạch cạch của vũ khí và cái mùi thuốc lá nồng nặc bay xuống. Chỉ cần ông nhúc nhích một li, một loạt súng đại liên sẽ xé nát cơ thể ông ngay lập tức. Cứ thế, ông nằm im trong bùn lạnh suốt hai tiếng đồng hồ, mặc cho lũ vắt rừng bò vào cổ, vào ngực hút máu. Cái lạnh thấm vào tận xương tủy, nhưng cái nóng của nỗi sợ bị lộ nhiệm vụ còn khủng khiếp hơn.

Khi hỏa châu tắt, ông lại tiếp tục. Từng tiếng tạch, tạch rất khẽ của kìm cắt dây thép gai vang lên trong tim ông như tiếng sấm. Cuối cùng, hàng rào cuối cùng cũng được mở.

Đúng lúc đó, địch phát hiện. Pháo dập, mìn nổ lung tung cả. Một quả mìn nổ ngay cạnh chân ông. Áp lực hất văng ông vào một hố bom. Ông cảm thấy chân mình đau nhói, máu túa ra nhưng ông vẫn cố nghiến răng, dùng bộ đàm báo về: "Cửa mở thông rồi! Cho anh em lên!".

Sau trận đánh đó, ông Sơn được đưa về tuyến sau với một cái chân không còn nguyên vẹn, nhưng ông vui vì mình đã hoàn thành nhiệm vụ "mở cửa". Giờ đây, mỗi khi nhìn vào vết sẹo ở chân, ông lại nhớ về cái đêm ở Khe Sanh, nhớ về những đồng đội đã hóa thân thành đất đá để ông có cơ hội trở về quê hương Thái Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn