Khi bình minh đến muộn
Đêm kéo dài hơn bình thường.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận.
Khi ánh sáng xuất hiện,
không ai vui.
Chỉ có một sự nhẹ đi.
Như thể vừa đi qua một điều gì đó
không thể gọi tên.
Anh nhìn lên.
Ánh sáng vẫn như mọi ngày.
Nhưng anh không còn như вчера.
Anh hiểu—
bình minh không phải là bắt đầu.
Mà là thứ còn lại
sau khi một phần của mình đã mất.



