Cựu chiến binh

Khi đất nước đã yên tiếng súng

Thông tin đang cập nhật

Quảng Ngãi09/04/2026Đoàn Thanh niên xã Đình Cương (Đoàn Thanh niên xã Đình Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1958. Khi lớn lên, chiến tranh đã đi đến những năm cuối, rồi kết thúc khi tôi còn rất trẻ. Tôi không trực tiếp đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất, nhưng những gì còn lại sau chiến tranh thì tôi nhìn thấy rất rõ.

Đó là những người trở về với vết thương chưa lành. Là những gia đình còn thiếu vắng người thân. Là những câu chuyện mà mỗi lần nghe lại, ai cũng lặng đi.

Tháng 8 năm 1978, tôi nhập ngũ. Khi ấy, đất nước đã hòa bình, nhưng tôi hiểu rằng Tổ quốc vẫn cần được bảo vệ. Quyết định của tôi không phải là bồng bột, mà là một sự tiếp nối — tiếp nối những gì thế hệ đi trước đã làm.

Những ngày trong quân ngũ của tôi không có tiếng bom rơi, không có những trận chiến ác liệt như trước đó. Nhưng không vì thế mà dễ dàng. Chúng tôi vẫn huấn luyện, vẫn sẵn sàng trước mọi nhiệm vụ. Có những ngày dài thao trường nắng gắt, có những đêm trực yên tĩnh đến mức nghe rõ từng cơn gió.

Chính trong những khoảng lặng ấy, tôi lại nghĩ nhiều hơn. Nghĩ về chiến tranh đã qua, về những con người đã hy sinh, về lý do vì sao mình đang đứng ở đây. Tôi hiểu rằng, hòa bình không phải tự nhiên mà có. Và nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho sự bình yên ấy không bị đánh mất.

Ba năm trong quân ngũ trôi qua không quá dài, nhưng đủ để tôi trưởng thành. Tôi học được tính kỷ luật, sự kiên trì và hơn hết là hiểu rõ giá trị của hai chữ “trách nhiệm”.

Tháng 10 năm 1981, tôi xuất ngũ.

Trở về với cuộc sống đời thường, mọi thứ dần trở lại nhịp quen thuộc. Nhưng có những suy nghĩ, những trải nghiệm trong quân ngũ vẫn theo tôi mãi. Đó không phải là ký ức về chiến trận, mà là cảm nhận rất rõ ràng về sự bình yên — thứ mà thế hệ trước đã đánh đổi rất nhiều để có được.

Tôi không đi qua thời hoa lửa theo cách của những người đi trước. Nhưng tôi tin rằng, mình đã sống trong những năm tháng tiếp nối của nó — lặng lẽ, bình dị, nhưng cũng đầy ý nghĩa.

Và với tôi, được góp một phần nhỏ bé để giữ gìn sự bình yên ấy… đã là điều đáng tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn