Khi đói cùng cực
Khi đói cùng cực
Có những ngày chúng tôi không còn gì để ăn. Mỗi người chỉ còn một nắm gạo nhỏ, phải chia nhau. Chúng tôi rang gạo lên, ăn từng chút một. Cái đói khiến người mệt lả, nhưng không ai bỏ cuộc. Tôi nhớ có người nói: “Còn sống là còn chiến đấu.” Câu nói đó giúp chúng tôi vượt qua. Và thật kỳ lạ, trong cái đói, tình đồng đội lại càng rõ ràng hơn.



