Khi một đứa trẻ không biết tiếng bom là gì
Nguyễn Thu Thủy

Khi một đứa trẻ không biết tiếng bom là gì
“Hòa bình là khi một đứa trẻ được lớn lên mà không biết tiếng bom là gì.”
Có những điều với chúng ta rất đỗi bình thường: mỗi sáng thức dậy được đến trường, được vui chơi cùng bạn bè, được trở về nhà trong vòng tay cha mẹ và được vô tư nghĩ về tương lai.
Nhưng với những thế hệ từng trải qua chiến tranh, những điều bình thường ấy từng là một ước mơ.
Đã có những đứa trẻ lớn lên giữa tiếng máy bay, tiếng bom đạn và những cuộc chia ly. Có những em phải rời trường học, có những gia đình phải xa nhau, có những người cha lên đường và không trở về.
Hôm nay, trẻ em được cắp sách đến trường trong tiếng trống khai giảng, được chạy nhảy trên sân trường và mơ ước mình sẽ trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, chiến sĩ hay bất cứ điều gì mình yêu thích.
Đó chính là một trong những giá trị đẹp nhất của hòa bình.

Hòa bình không phải là một khái niệm xa xôi. Hòa bình hiện diện trong tiếng cười của trẻ nhỏ, trong bữa cơm gia đình, trong những con đường đông người qua lại và trong quyền được học tập, làm việc, yêu thương và theo đuổi ước mơ.
Vì vậy, nhớ về chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để chúng ta hiểu hòa bình quý giá đến nhường nào.
Thế hệ hôm nay may mắn được sinh ra trong hòa bình. Và trách nhiệm của chúng ta là biết trân trọng, gìn giữ hòa bình, sống tử tế và góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
Để những đứa trẻ hôm nay và cả những thế hệ mai sau chỉ biết tiếng bom qua những trang sách lịch sử.


