Khi súng còn vang
Tiếng súng chưa bao giờ thực sự im lặng trong những năm tháng ấy. Ngày nối ngày, đêm nối đêm, âm thanh của chiến tranh trở thành một phần quen thuộc.
Anh đã quen với việc thức dậy bởi tiếng nổ, quen với việc ăn vội trong những khoảng lặng hiếm hoi. Nhưng điều anh không bao giờ quen được, là cảm giác mất đi đồng đội sau mỗi trận đánh.
Dù vậy, khi súng còn vang, anh biết mình không được phép yếu lòng. Mỗi lần siết chặt khẩu súng, anh tự nhủ phải tiếp tục, phải hoàn thành nhiệm vụ thay cho những người đã ngã xuống.
Tiếng súng không chỉ là âm thanh của chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm – trách nhiệm phải chiến đấu đến cùng.



