Khí thế sục sôi của thế hệ hoa lửa
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Lê Mạnh Tiến trong thời kỳ hậu chiến.
Năm 1967, khi tuổi đời mới vừa tròn hai mươi tràn đầy hoài hoạ và sức trẻ, tôi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê nhà lên đường ra mặt trận, mẹ nắm chặt tay dặn dò cẩn thận, ánh mắt rưng rưng chứa đựng niềm tin yêu vô bờ. Khi đó, trong lòng người chiến sĩ trẻ chỉ có một ý chí kiên định duy nhất là chiến đấu hết mình vì độc lập tự do. Tại rừng già Trường Sơn, cùng với anh em Đại đội pháo binh 2, gian khổ không sao kể xiết nhưng niềm tin chiến thắng lúc nào cũng tràn đầy. Nét tinh nghịch, hài hước đậm chất lính là 'liều thuốc bổ' quý giá nhất của chúng tôi. Những cái bắt tay siết chặt, những nụ cười tỏa nắng giữa chiến hào đã biến nguy hiểm thành động lực, biến tình đồng đội thành sức mạnh chiến đấu kiên cường bất khuất. Nhớ nhất là lần Bữa cơm rau rừng mùa mưa, khoảnh khắc đó đã khắc ghi trọn vẹn nụ cười tếu táo, hóm hỉnh của những anh lính trẻ chia nhau từng cọng rau. Từng lá thư nhà gửi qua bao tuyến đường gian khó là nguồn sức mạnh vô biên. Lòng yêu nước nồng nàn và ý chí chiến đấu ngoan cường đã biến mỗi chiến sĩ thành một pháo đài thép.


