Cựu chiến binh

KHI TIẾNG PHÁO LẶNG IM

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHI TIẾNG PHÁO LẶNG IM

(Cựu chiến binh Đỗ Văn Lập)

Ông Đỗ Văn Lập sinh năm 1946, quê ở Yên Lạc – Vĩnh Phúc, nơi đồng lúa hiền hòa và nhịp sống chậm rãi. Nhưng tuổi trẻ của ông lại gắn với một miền đất dữ dội nhất của chiến tranh – Quảng Trị, nơi từng tấc đất đều thấm máu, nơi tiếng pháo không chỉ vang trên trận địa mà còn khắc sâu vào ký ức những người đã đi qua. Khi khoác áo lính pháo binh, ông Lập hiểu rằng nhiệm vụ của mình không phải đối mặt trực diện với kẻ thù, mà là đứng phía sau, giữ nhịp cho cả chiến trường. Mỗi loạt pháo khai hỏa là mệnh lệnh sống còn, là điểm tựa cho bộ binh xung phong. Sai một ly, có thể là mất mát của đồng đội phía trước. Quảng Trị những năm đó là vùng đất cháy. Ban ngày bom cày xới, ban đêm pháo rền không dứt. Trận địa pháo của đơn vị ông Lập liên tục phải cơ động, đào hầm giữa mưa bom, giấu pháo trong những ụ đất tạm bợ. Đất còn chưa kịp lắng, pháo đã phải sẵn sàng nhả đạn. Có những đêm, ông ngồi bên nòng pháo nóng rực, tai ù đặc vì tiếng nổ liên hồi. Khói thuốc pháo quện với mùi đất cháy, mùi mồ hôi và mùi máu. Đồng đội ngã xuống ngay bên trận địa, chưa kịp gọi tên nhau lần cuối. Nhưng khẩu pháo không được phép im tiếng. Im tiếng lúc ấy là bộ binh phía trước đối mặt với hiểm nguy. Người lính pháo binh như ông Lập học cách nén đau vào trong, giữ đôi tay vững vàng trên cần bắn. Giữa lằn ranh sinh tử, họ không có thời gian để sợ hãi. Chỉ có mệnh lệnh, tọa độ và niềm tin rằng: mỗi viên đạn pháo rời nòng là một bước tiến của chiến trường. Ngày chiến tranh lùi xa, ông Đỗ Văn Lập trở về quê hương. Tiếng pháo đã lặng im. Nhưng trong những đêm tĩnh mịch, chỉ cần nghe một tiếng sấm xa hay tiếng xe nặng lăn qua, ký ức cũ lại trở về nguyên vẹn. Quảng Trị, đồng đội, trận địa pháo… tất cả vẫn còn vang trong tâm trí người lính. Ông sống lặng lẽ, giản dị, ít khi kể chuyện cũ. Nhưng ai từng nghe ông nhắc đến Quảng Trị đều cảm nhận được một nỗi trầm lắng rất sâu – nỗi trầm lắng của người đã đi qua nơi khốc liệt nhất và trở về với phần đời còn lại. Ông Đỗ Văn Lập mất năm 2019. Tiếng pháo của ông đã im lặng. Nhưng ký ức về những năm tháng lửa đạn, về sự hy sinh thầm lặng của người lính pháo binh, vẫn còn vang mãi trong hòa bình hôm nay. Hòa bình không chỉ được dựng nên bởi những bước chân xung phong phía trước, mà còn bởi những loạt pháo bền bỉ phía sau – nơi có những người như ông Đỗ Văn Lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn