Khi trời không còn tiếng gió
Có những ngày gió rất mạnh.
Thổi qua mọi thứ.
Mang theo âm thanh, mùi, và cả cảm giác.
Nhưng cũng có một ngày—
gió không thổi.
Không phải lặng bình thường.
Mà là một sự im lặng không có chuyển động.
Anh đứng đó.
Cảm thấy thiếu một điều gì đó.
Không nhìn thấy.
Nhưng rất rõ.
Một người bên cạnh nói:
“Hôm nay yên quá.”
Anh gật.
Nhưng không thấy nhẹ.
Vì anh hiểu—
có những điều khi biến mất
mới làm ta nhận ra
mình đã quen với chúng đến mức nào.



