Khoảng lặng có âm thanh
Mọi thứ im lặng.
Không phải yên tĩnh thông thường.
Mà là một sự im lặng
có cấu trúc.
Anh đứng trong đó.
Không nghe thấy gì.
Nhưng lại cảm nhận được
một thứ giống như âm thanh.
Không rõ nguồn.
Không có nhịp.
Nhưng liên tục.
Anh không thể gọi tên.
Không thể mô tả.
Chỉ biết rằng—
nó tồn tại.
Và nó không thuộc về thế giới bên ngoài.
Anh nhắm mắt.
Âm thanh ấy rõ hơn.
Không phải lớn hơn.
Mà gần hơn.
Như thể nó không đến từ xung quanh,
mà từ chính nơi anh đang đứng—
hoặc chính anh.
Khi mở mắt ra,
mọi thứ trở lại bình thường.
Nhưng anh biết—
sự im lặng ấy
chưa từng biến mất.



