Khoảng lặng giữa lòng đất-NĐC
Tôi là Nguyễn Văn Tư, khi đó là một người lính công binh, làm nhiệm vụ đào hầm và giữ liên lạc trong những ngày chiến sự ác liệt ở Quảng Trị. Năm 1972, chiến trường nơi đây gần như không có ngày yên. Đất rung lên từng hồi vì bom đạn. Có những lúc, tôi cảm giác như cả bầu trời đang sập xuống đầu mình. Chúng tôi sống và chiến đấu chủ yếu trong lòng đất — những căn hầm chật hẹp, tối tăm, chỉ vừa đủ để nằm. Một buổi chiều, sau một trận bom lớn, đơn vị tôi nhận lệnh kiểm tra lại hệ thống hầm trú ẩ
Tôi là Nguyễn Văn Tư, khi đó là một người lính công binh, làm nhiệm vụ đào hầm và giữ liên lạc trong những ngày chiến sự ác liệt ở Quảng Trị.
Năm 1972, chiến trường nơi đây gần như không có ngày yên. Đất rung lên từng hồi vì bom đạn. Có những lúc, tôi cảm giác như cả bầu trời đang sập xuống đầu mình.
Chúng tôi sống và chiến đấu chủ yếu trong lòng đất — những căn hầm chật hẹp, tối tăm, chỉ vừa đủ để nằm.
Một buổi chiều, sau một trận bom lớn, đơn vị tôi nhận lệnh kiểm tra lại hệ thống hầm trú ẩn.
Khi đào sâu xuống một đoạn hầm bị sập, tôi nghe thấy một âm thanh rất nhỏ.
Ban đầu, tôi nghĩ mình nghe nhầm.
Nhưng rồi… tôi nghe lại.
“Có ai… không…”
Giọng nói yếu ớt, gần như bị đất đá nuốt chửng.
Tôi lập tức gọi đồng đội:
“Có người còn sống!”
Chúng tôi đào điên cuồng bằng tay, bằng xẻng, bằng tất cả những gì có thể.
Đất cứng, lại bị nén chặt sau bom, mỗi nhát đào đều rất khó khăn.
Thời gian trôi qua, mà tiếng gọi càng lúc càng yếu.
Tôi chỉ sợ… chậm thêm một chút thôi là không kịp.
Cuối cùng, chúng tôi cũng kéo được một người lính ra khỏi đống đất.
Anh thở rất yếu, người đầy bụi đất, nhưng vẫn còn sống.
Khi tỉnh lại, anh nhìn tôi, khẽ nói:
“Tôi tưởng… mình ở lại dưới đó rồi…”
Tôi không nói gì, chỉ siết chặt tay anh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng:
Chiến tranh không chỉ là tiêu diệt kẻ thù — mà còn là giành lại sự sống cho đồng đội.
Sau trận đó, chúng tôi tiếp tục đào hầm, tiếp tục chiến đấu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng với tôi, tiếng gọi yếu ớt dưới lòng đất hôm ấy…
là thứ mà cả đời tôi không thể quên.



