Khoảng Lặng Lòng Đất
Bài viết khắc họa nỗi đau tâm lý và những ký ức ám ảnh của người lính Cụ Hồ sau khi chiến tranh kết thúc.
Trở về sau ngày hòa bình, nhiều người lính Cụ Hồ tưởng đã có thể gác súng sống đời bình dị. Nhưng sự tàn khốc của chiến tranh đâu dễ buông tha. Những đêm thâu không ngủ, hình ảnh đồng đội ngã xuống hiện về rõ nét. Ký ức chiến tranh bám víu lấy tâm trí, tạo thành những vết sẹo vô hình đau đớn hơn vết thương thể xác. Họ mang trong mình một khoảng trống lớn không thể lấp đầy.
Những cơn ác mộng là khách không mời ghé thăm giấc ngủ cựu chiến binh. Trong mơ, họ lại thấy mình ở giữa trận địa khét lẹt thuốc súng, nghe tiếng gọi chi viện thất thanh từ máy thông tin. Cảm giác bất lực trào dâng khiến họ choàng tỉnh, mồ hôi ướt áo. Thực tại yên bình đôi khi tạo ra sự tương phản quá lớn với những tổn thương tâm lý, khiến họ thấy lạc lõng ngay giữa gia đình mình.
Tâm lý học hiện đại gọi đó là hội chứng PTSD, nhưng với lính Cụ Hồ, đó đơn giản là nỗi nhớ chiến tranh. Nỗi nhớ vừa tự hào, vừa xót xa. Họ không tiếc tuổi thanh xuân đã hiến dâng, nhưng đau đớn vì giá của hòa bình quá đắt. Việc chứng kiến đất nước vươn lên từng ngày mang lại niềm an ủi lớn lao, là minh chứng cho sự hi sinh không hề uổng phí của cả thế hệ anh hùng.



