Khoảnh khắc im lặng
Trong khoảnh khắc ấy, mỗi người lính thường ngồi lại, không nói gì. Có người nhìn xa xăm, có người cúi đầu. “Không phải không có gì để nói, mà là không biết bắt đầu từ đâu,” bác chia sẻ.
Bác Đặng Văn Bình, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng giữa những ngày ồn ào của bom đạn, có những khoảnh khắc im lặng đến lạ thường.
Đó là sau mỗi trận đánh, khi mọi thứ tạm lắng xuống. Không còn tiếng súng, không còn tiếng bom, chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, mỗi người lính thường ngồi lại, không nói gì. Có người nhìn xa xăm, có người cúi đầu.
“Không phải không có gì để nói, mà là không biết bắt đầu từ đâu,” bác chia sẻ.
Đó là lúc họ nghĩ về những người vừa nằm lại, về những điều chưa kịp nói, về những ngày phía trước.
Khoảnh khắc im lặng ấy, với bác, là lúc con người đối diện rõ nhất với cảm xúc của mình.
Sau này, trong cuộc sống bình thường, bác vẫn có những lúc ngồi lặng như vậy. Không phải buồn, mà là để nhớ, để suy ngẫm.
“Có những điều chỉ có thể hiểu trong sự im lặng,” bác nói.



