Cựu chiến binh

Khoảnh khắc sinh tử tại mặt trận Thạch Trụ

Ninh Bình18/05/2026Phan Ánh Dương (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên nhân chứng: Phạm Văn Quý

Sinh năm: 1938

Địa chỉ hiện tại: Thôn Trinh Nữ 4, xã Yên Mô, tỉnh Ninh Bình

Khoảnh khắc sinh tử tại mặt trận Thạch Trụ

Trong cuộc đời binh nghiệp của ông Phạm Văn Quý, nếu có một giây phút nào mà ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh nhất, đó chính là trận đánh tại căn cứ Thạch Trụ (Quảng Ngãi). Đây là một cứ điểm quan trọng án ngữ trên Quốc lộ 1, nơi quân địch tập trung hỏa lực cực mạnh để cắt đứt tuyến chi viện của ta. Với người chiến sĩ hậu cần, việc đảm bảo đạn dược và tải thương qua "cánh cửa thép" này là một thử thách nghẹt thở.

Ông Quý nhớ lại, đó là một buổi chiều đỏ lửa khi đơn vị ông nhận lệnh phải tiếp cận vùng giáp ranh Thạch Trụ để chuyển thương binh ra tuyến sau. Pháo từ các cụm cứ điểm lân cận và từ hạm đội ngoài biển bắn vào như dội bom. Tiếng nổ chát chúa, khói lửa mù mịt che lấp cả lối đi. Ông cùng đồng đội phải khom người, bò sát mặt đất, tận dụng từng hố bom để ẩn nấp. Cảm giác sợ hãi là có thật, khi những mảnh đạn rít ngang tai và đất đá văng tung tóe lên lưng áo.

"Giây phút sợ hãi nhất chính là khi thấy đồng đội ngay bên cạnh mình ngã xuống", ông Quý bùi ngùi kể lại. Nhưng giữa cái chết cận kề, bản năng của người lính và mệnh lệnh từ trái tim đã át đi nỗi sợ. Ông cùng các chiến sĩ hậu cần khác vẫn kiên cường bám trụ, luồn lách qua làn đạn để đưa những chiến sĩ bị thương về nơi an toàn. Đối với ông, mỗi lần cứu được một đồng chí khỏi tay tử thần là một lần ông thấy mình vừa được tái sinh.

Hạnh phúc lớn nhất của ông trong trận Thạch Trụ không phải là tấm huân chương, mà là khoảnh khắc tiếng pháo địch im bặt, và ông nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay trên cứ điểm. Cảm giác nhẹ nhõm khi biết mình còn sống và đã hoàn thành nhiệm vụ là một thứ hạnh phúc vô bờ bến. Trận Thạch Trụ đã tôi luyện cho ông một tinh thần thép, giúp ông hiểu rằng trong chiến tranh, sự dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là đối mặt với nỗi sợ để tiến về phía trước.

Trận đánh Thạch Trụ đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc lại, đôi mắt ông Quý vẫn rực sáng một niềm tự hào. Đó là trang sử hào hùng nhất mà ông đã viết bằng chính máu và nước mắt của mình. Những ký ức về khoảnh khắc sinh tử ấy nhắc nhở ông và thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình, về sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của những người lính hậu cần năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khoảnh khắc sinh tử tại mặt trận Thạch Trụ | Câu chuyện thời hoa lửa