Bài viết

“Khoảnh ruộng không gieo lúa”

Người lính từng tham gia kháng chiến, sau chiến tranh trở về quê làm nông, sống lặng lẽ và gắn bó với mảnh ruộng gia đình.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi trở về từ chiến tranh, Lê Văn Bình nhận lại mảnh ruộng cũ của gia đình. Đất vẫn đó, nhưng nhiều chỗ không còn bằng phẳng như trước.

Mỗi năm, ông đều cày cấy như bao người khác.

Nhưng có một khoảnh ruộng nhỏ ở góc xa, ông chưa bao giờ trồng lúa.

Không ai hỏi, ông cũng không nói.

Người trong làng chỉ biết rằng chỗ đó đất xấu, khó trồng nên bỏ trống.

Nhưng thực ra, mỗi lần đi qua, ông đều dừng lại rất lâu.

Có người từng hỏi:
“Sao bác không trồng gì ở đó cho đỡ phí?”

Ông chỉ đáp:
“Chỗ đó… từng không phải là đất ruộng.”

Không ai hiểu hết câu nói ấy.

Nhiều năm sau, khi đã già, ông mới nói với con trai:
“Ngày xưa, khi đi qua vùng đó, nơi ấy là một hố bom lớn. Đồng đội của bố từng nằm lại ở đó.”

Ông im lặng một lúc rồi nói tiếp:
“Bố giữ lại chỗ đất đó không phải vì nó đặc biệt… mà vì bố không muốn nó biến mất hoàn toàn.”

Con trai ông lặng người.

Một mùa gặt nọ, người con đề nghị lấp đầy và trồng lại cho trọn vẹn cánh đồng.

Ông suy nghĩ rất lâu, rồi lắc đầu:
“Cứ để nó vậy. Không phải để nhớ đau thương… mà để nhớ rằng có những điều mình không nên làm như chưa từng xảy ra.”

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện cho thấy ký ức chiến tranh không chỉ tồn tại trong con người, mà đôi khi còn “đóng lại” trong không gian sống. Có những khoảng trống không phải để thiếu đi, mà để nhắc rằng đã từng có điều gì đó rất thật xảy ra ở đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn