Khói lửa Trường Sơn
Năm ấy, chiến tranh đang vào thời kỳ ác liệt nhất. Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, con đường mòn xuyên rừng trở thành mạch máu nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Nơi ấy ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn, khói lửa mịt mù, nhưng cũng sáng ngời tinh thần quả cảm của những người lính trẻ.
Tôi còn nhớ câu chuyện về anh bộ đội tên Nam, quê ở một làng nhỏ ven sông Lam. Mới tròn hai mươi tuổi, anh đã tình nguyện lên đường vào chiến trường. Ngày chia tay, mẹ anh nắm chặt tay con, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn cứng rắn:
– Con đi đánh giặc, mẹ ở nhà chờ ngày chiến thắng.
Nam khoác ba lô, bước đi không ngoảnh lại. Anh biết nếu quay đầu nhìn mẹ thêm lần nữa, nước mắt sẽ làm chân chùn bước.
Đơn vị của Nam nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa, vũ khí vào miền Nam qua tuyến đường Đường mòn Hồ Chí Minh. Đó là con đường đầy hiểm nguy. Máy bay địch quần thảo suốt ngày đêm. Hễ phát hiện đoàn xe là bom trút xuống như mưa.
Một đêm cuối mùa khô, Nam cùng đồng đội lái xe vượt trọng điểm. Xe vừa qua một con dốc thì tiếng động cơ máy bay gầm rú trên đầu. Người chỉ huy hét lớn:
– Tất cả xuống xe! Bom tới!
Tiếng nổ rung trời chuyển đất. Đất đá tung mù mịt. Khói bụi phủ kín cả cánh rừng. Khi loạt bom vừa dứt, Nam lao ra kiểm tra xe. Một chiếc đã bị trúng mảnh bom, bánh xe vỡ nát. Nếu không sửa kịp, đoàn hàng sẽ chậm giờ chi viện cho chiến trường.
Không chút do dự, Nam cùng hai đồng đội thay bánh ngay giữa làn khói bom còn cay xè. Tay họ rớm máu vì đá sắc, mồ hôi hòa cùng bụi đỏ. Chỉ ít phút sau, tiếng máy bay lại ùa đến.
– Nhanh lên! – Nam quát lớn.
Cuối cùng chiếc xe cũng nổ máy. Đoàn xe tiếp tục lao đi trong đêm tối, đèn tắt hoàn toàn, chỉ bám nhau bằng tín hiệu nhỏ phía sau.
Trên đường hành quân, Nam còn gặp những cô thanh niên xung phong tuổi chỉ mười tám đôi mươi. Họ san lấp hố bom, mở đường cho xe chạy. Có cô gái vai gầy, tóc cháy nắng, vừa cuốc đất vừa cười:
– Các anh cứ đi đi, đường này có chúng em lo!
Nụ cười giữa khói lửa ấy làm Nam nhớ mãi. Anh hiểu rằng chiến thắng được làm nên không chỉ bằng súng đạn, mà còn bằng lòng dũng cảm của biết bao con người thầm lặng.
Mùa mưa đến, rừng Trường Sơn ngập trong bùn lầy và vắt rừng. Những con suối dâng cao cuốn xiết. Có lần đoàn xe bị mắc giữa dòng nước. Nam nhảy xuống buộc cáp kéo xe dù nước ngập đến ngực. Sau nhiều giờ vật lộn, cả đoàn mới vượt qua được.
Đêm ấy, bên bếp lửa nhỏ giữa rừng sâu, Nam lấy tờ giấy nhàu ra viết thư cho mẹ:
“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo. Ở đây gian khổ nhưng vui lắm mẹ ạ. Chúng con tin ngày thắng lợi không còn xa.”
Lá thư viết xong chưa kịp gửi thì đơn vị lại lên đường.
Rồi mùa xuân chiến thắng cũng đến. Đất nước hoàn toàn giải phóng. Nam trở về quê sau bao năm xa cách. Con đường làng vẫn đó, dòng sông vẫn chảy hiền hòa, chỉ có mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều.
Mẹ ôm chầm lấy anh, nghẹn ngào không nói nên lời.
Nam đứng lặng nhìn về phía xa, nơi dãy Trường Sơn xanh thẳm. Trong ký ức anh vẫn còn tiếng bom rền, tiếng xe lao đi trong đêm tối, tiếng cười của những cô gái mở đường và hình bóng những đồng đội đã nằm lại.
Khói lửa chiến tranh đã qua, nhưng Trường Sơn mãi là biểu tượng của ý chí Việt Nam – nơi lửa đạn không thể khuất phục lòng người. Những năm tháng ấy sẽ sống mãi trong lịch sử dân tộc, như ngọn lửa thiêng soi sáng các thế hệ mai sau.



