Không ai bị lãng quên
Trong những nghĩa trang trải dài khắp đất nước, có những ngôi mộ không tên. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ bị lãng quên.
Mỗi dịp trở lại, anh cùng đồng đội thắp hương cho những người đã khuất. Dù không biết hết tên tuổi, họ vẫn cúi đầu, gọi bằng hai tiếng thân thương: “đồng đội”.
Ký ức về họ không chỉ nằm trong bia đá, mà còn trong câu chuyện được kể lại, trong lòng những người còn sống.
Không ai bị lãng quên, bởi sự hy sinh của họ đã trở thành một phần của lịch sử, một phần của cuộc sống hôm nay.



