Không bỏ lại đồng đội-NDC
Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, biết bao con người đã sống và chiến đấu trong gian khổ, để lại những câu chuyện chân thực và xúc động.
Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, biết bao con người đã sống và chiến đấu trong gian khổ, để lại những câu chuyện chân thực và xúc động. Cựu chiến binh Nguyễn Đình Long là một trong những nhân chứng đã kể lại ký ức không thể nào quên của mình. Ông nhớ nhất là một lần chiến đấu gần Quảng Trị, nơi bom đạn trút xuống dữ dội, đất đá mù mịt, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Khi ấy, một người đồng đội của ông bị thương nặng và không thể tự di chuyển. Dù lệnh rút lui đã được đưa ra, ông vẫn quyết định quay lại, cõng đồng đội trên vai, băng qua làn đạn nguy hiểm. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng ông không hề do dự, bởi trong lòng chỉ có một suy nghĩ: không thể bỏ lại đồng đội. Người lính bị thương chỉ kịp nói trong yếu ớt: “Đừng bỏ tôi”, và ông đáp lại bằng tất cả quyết tâm: “Còn sống là còn cùng nhau”. Sau nhiều giờ gian nan, họ đã trở về được tuyến sau an toàn. Câu chuyện ấy không chỉ thể hiện sự khốc liệt của chiến tranh mà còn làm sáng lên tình đồng đội thiêng liêng, sâu sắc. Qua lời kể của Nguyễn Đình Long, ta hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng bom đạn mà còn là thời của lòng dũng cảm, của tình người và sự hy sinh cao cả. Chính những con người bình dị ấy đã làm nên vẻ đẹp bất diệt của một thời lịch sử không thể nào quên.



