Bài viết

Không phải là “vô tình” (1)

Hà Tĩnh11/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồn Vô Tình (Trực Ninh, Nam Định) bị bộ đội ta tiến công từ lúc nửa đêm. Khi trời rạng sáng, người ta thấy một số “tên lính ngụy” chạy tới chạy lui đắp lại ụ súng và củng cố các hàng rào thép gai. Thỉnh thoảng trong đồn có những tiếng nổ cùng những cột khói bốc lên giống như đạn pháo của ta rót vào.

Một chiếc máy bay “Bà già” vè vè lượn đi lượn lại trên đồn, nó thả xuống đồn một cái vỏ đạn, bên trong đựng lá thư của trung tước Đờ Linarét gửi cho đồn trưởng đồn Vô Tình. Trong thư, hắn hết lời khen ngợi tinh thần chiến đấu của các binh sĩ trong đồn, hứa sẽ cho đội “commăngđô” đến tiếp viện vào lúc 16 giờ.

Đúng hẹn, một tốp máy bay Đacôta rì rì bay tới, chúng lần lượt thả xuống khu vực đồn Vô Tình gần 100 chiếc dù hàng với đủ các loại đạn, vũ khí và lương thực. Cùng lúc ấy, các chiến sĩ ta chớp lấy thời cơ, thu toàn bộ số hàng tiếp viện của địch.

Số là, sau khi chiếm được đồn ngay trong đêm, các chiến sĩ ta giả làm lính ngụy, duy trì mọi hoạt động trong đồn, làm như thể đồn Vô Tình vẫn đang cầm cự với bộ đội ta để … “mong” được tiếp viện. Đúng như dự đoán, địch tìm cách tiếp viện cho đồn Vô Tình và đã rơi vào cái bẫy đang gài sẵn của ta. Sau này, Đờ Linarét đã lớn tiếng trách cứ thuộc hạ. Nhưng chính ông ta cũng không thể hiểu nổi vì sao lại vô tình tiếp viện cho “địch”.

Còn cán bộ, chiến sĩ Đại đoàn Đồng Bằng thì hiểu: không phải vô tình hay may rủi, đó chính là sự mưu trí, sáng tạo trong đánh giặc của bộ đội ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn