Không quên ngày lên đường
Ngày lên đường, Trịnh Văn Bé có thể đã nghĩ về quê nhà.
Một con đường.
Một mái nhà.
Một bữa cơm gia đình.
Những điều bình thường ấy bỗng trở thành vô cùng quý giá khi người ta phải xa quê trong chiến tranh.
Anh cùng đồng đội đi qua những chặng đường đầy gian khổ.
Mỗi ngày trôi qua là một ngày gần hơn với chiến thắng.
Nhưng cũng là một ngày có thể không trở về.
Người lính hiểu điều ấy.
Và chính vì hiểu, họ càng trân trọng tình đồng đội, trân trọng cuộc sống và càng mong chiến tranh sớm kết thúc.
Tên của Trịnh Văn Bé vì thế gợi nhớ đến biết bao người lính đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.


