Khác

Khu di tích lịch sử Quốc gia địa điểm lưu niệm các Anh hùng liệt sĩ TNXP Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái (Gia Sàng, TP. Thái Nguyên).

Thái Nguyên12/04/2026Nguyễn Hải Đăng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Mô tả ngắn

Bài viết là những dòng cảm nhận sâu sắc của một sinh viên kỹ thuật thế hệ 2k6 khi đứng trước đài tưởng niệm Đại đội 915. Tác phẩm tái hiện lại đêm Noel định mệnh năm 1972 tại ga Gia Sàng và sự hy sinh anh dũng của 60 thanh niên xung phong, từ đó khơi gợi lòng tự hào dân tộc và trách nhiệm của người trẻ hôm nay.

2. Bài viết: "Khúc tráng ca 915 – Nơi những trái tim bất tử hóa linh hồn đất nước"

Mùa đông Thái Nguyên những ngày cuối năm thường mang theo cái se lạnh thấm vào da thịt, nhưng trong lòng mỗi người dân xứ Trà, có một ngọn lửa chưa bao giờ tắt khi nhắc về mảnh đất Gia Sàng. Là một sinh viên thuộc thế hệ 2006, sinh ra và lớn lên khi đất nước đã yên tiếng súng, tôi vốn chỉ biết đến chiến tranh qua những trang sách sử hay những thước phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, khi bước chân vào cổng Khu di tích lịch sử Quốc gia Đại đội 915, mọi khái niệm về "lịch sử" trong tôi đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn là những con số khô khan, mà là máu, là nước mắt và là thanh xuân của những người anh, người chị chỉ vừa mới đôi mươi.

Ký ức về một đêm Noel đầy máu và hoa

Ngược dòng thời gian về những ngày cuối năm 1972, khi đế quốc Mỹ mở chiến dịch Linebacker II, dùng pháo đài bay B-52 đánh phá miền Bắc hòng đưa chúng ta về "thời kỳ đồ đá". Thái Nguyên – "cánh tay thép" của miền Bắc, nơi có khu công nghiệp Gang thép và các ga hàng hóa trọng yếu – trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt.

Sáng ngày 24/12/1972, giữa không khí Noel đang cận kề, các chiến sĩ TNXP Đại đội 915 nhận nhiệm vụ cấp bách: giải tỏa hàng hóa quân sự tại ga Gia Sàng để chi viện cho tiền tuyến. Họ – những chàng trai, cô gái tuổi đời còn rất trẻ, nhiều người mới chỉ 17, 18, vừa rời tay cày, tay cuốc để dấn thân vào nơi lửa đạn. Họ làm việc quên mình dưới làn mưa bom, vì mục tiêu duy nhất: "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược".

Vào lúc 19 giờ 40 phút tối hôm đó, khi công việc vừa tạm nghỉ, những tiếng rít xé trời của máy bay B-52 ập đến. Hàng loạt bom rơi xuống khu vực hầm trú ẩn tại Gia Sàng. Tiếng nổ kinh hoàng dứt đi, cũng là lúc 60 chiến sĩ TNXP của Đại đội 915 mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ. Đau thương hơn, có những người hy sinh khi trên tay vẫn còn cầm dở chiếc bánh mì chưa kịp ăn xong, có những người chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày cưới. "Thanh xuân của họ đã dừng lại ở tuổi đôi mươi, để thanh xuân của chúng ta hôm nay được trọn vẹn dưới bầu trời hòa bình." Sự xúc động từ một góc nhìn trẻ Đứng trước bức phù điêu lớn tại khu di tích, tôi lặng người khi nhìn vào danh sách 60 liệt sĩ. Có những anh, chị sinh năm 1952, 1954... tính ra lúc hy sinh, họ cũng chỉ trạc tuổi tôi bây giờ – cái tuổi đang ấp ủ bao ước mơ, hoài bão về giảng đường, về tình yêu. Tôi tự hỏi: Điều gì đã khiến những con người nhỏ bé ấy có được sức mạnh phi thường để đối đầu với những cỗ máy giết người hiện đại nhất thế giới thời bấy giờ? Câu trả lời có lẽ nằm ở lòng yêu nước nồng nàn và lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Với họ, sống không chỉ là tồn tại, mà là hiến dâng. Nhìn vào những kỷ vật còn sót lại: một chiếc lược nhỏ, một mảnh gương vỡ, hay đôi dép cao su mòn gót... tôi thấy được vẻ đẹp giản dị mà vĩ đại của tâm hồn Việt Nam. Địa chỉ đỏ - Nơi giáo dục lòng tự hào dân tộc Khu di tích 915 hôm nay không chỉ là nơi tưởng niệm, mà đã trở thành một "địa chỉ đỏ" giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Với tôi, một sinh viên ngành Kỹ thuật điều khiển và Tự động hóa, việc đến đây giống như một lần "sạc đầy" năng lượng cho tâm hồn. Nếu như ở trường, tôi học cách điều khiển máy móc, học về sự chính xác của các thuật toán, thì tại đây, tôi học được bài học về sự hy sinh và lòng biết ơn. Chúng ta, những người trẻ sinh ra trong thời đại công nghệ 4.0, đôi khi quá mải mê với những giá trị ảo trên mạng xã hội mà quên mất rằng, mặt đất dưới chân mình đã từng thấm đẫm máu của cha ông. Sự hy sinh của 60 anh hùng liệt sĩ Đại đội 915 nhắc nhở tôi rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, nó là món quà được đánh đổi bằng tính mạng. Lời kết: Trách nhiệm của thế hệ hôm nay

Rời khu di tích khi ánh nắng chiều nhạt dần trên những tán cây xanh mướt, lòng tôi bâng khuâng một nỗi niềm khó tả. Tôi chợt nhận ra, mình thật may mắn khi được sống trong một đất nước độc lập, được theo đuổi đam mê kỹ thuật của mình.

Là một sinh viên K60CDT, tôi tự hứa với bản thân sẽ nỗ lực học tập thật tốt. Việc làm chủ công nghệ, xây dựng quê hương Thái Nguyên ngày càng giàu mạnh chính là cách thiết thực nhất để tri ân các anh hùng liệt sĩ. Chúng tôi – những người trẻ sinh năm 2006 – sẽ tiếp bước truyền thống của cha ông, dùng trí tuệ và sức trẻ để viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc trong thời đại mới.

Lịch sử không ở đâu xa, lịch sử nằm ngay trong tim mỗi người. Và Đại đội 915 sẽ mãi là một nốt trầm xao xuyến, một bản hùng ca bất tử trong dòng chảy lịch sử của mảnh đất Thái Nguyên anh hùng.

Thông điệp gửi gắm: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn