Người có công giúp đỡ cách mạng

Khúc hát giữa chiến hào - NĐC

Tôi đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt, nhưng có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Đó là những ngày chiến đấu ở vùng An Giang. Đêm xuống, chúng tôi nằm trong chiến hào, xung quanh là tiếng súng nổ xa gần. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Hà Tĩnh10/04/2026TRẦN QUỐC KHÁNH DUY (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - XÃ ĐÔNG KINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt, nhưng có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên.

Đó là những ngày chiến đấu ở vùng An Giang. Đêm xuống, chúng tôi nằm trong chiến hào, xung quanh là tiếng súng nổ xa gần.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Bất chợt, một đồng đội của tôi – cậu lính trẻ mới vào đơn vị – cất giọng hát. Giọng cậu không hay lắm, nhưng giữa đêm tối, tiếng hát ấy vang lên ấm lạ thường.

Ban đầu, chúng tôi còn nhắc cậu im lặng vì sợ lộ vị trí. Nhưng rồi, không hiểu sao, tất cả lại im lặng lắng nghe.

Cậu hát về quê hương, về cánh đồng lúa, về mẹ…

Tiếng hát ấy như kéo chúng tôi ra khỏi chiến tranh, đưa trở về những ngày bình yên đã xa.

Một lúc sau, nhiều người bắt đầu hát theo. Khẽ thôi, đủ để nghe, nhưng đủ để sưởi ấm cả chiến hào.

Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra rất ác liệt. Người lính trẻ hôm qua đã hy sinh.

Không ai nói gì, nhưng ai cũng nhớ tiếng hát của cậu.

Sau này, mỗi khi hành quân, chúng tôi lại khe khẽ hát bài đó. Như một cách để nhớ về cậu – và nhớ về những ngày tháng mà giữa bom đạn, con người vẫn giữ được một góc rất mềm trong tim.

Chiến tranh có thể làm chai sạn nhiều thứ… nhưng không thể dập tắt được tiếng hát và niềm tin

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn