Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

KHÚC HÁT GIỮA THỜI HOA LỬA

Những năm tháng chiến tranh, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, tuổi trẻ Việt Nam đã sống những năm tháng đẹp nhất – không phải trong bình yên, mà trong gian khổ, hy sinh và lý tưởng.

Hải Phòng31/03/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một đơn vị thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, có một cô gái tên Lan. Cô mới tròn 19 tuổi – cái tuổi lẽ ra đang ngồi trên ghế giảng đường, mơ về tương lai. Nhưng Lan đã chọn khoác lên mình màu áo xanh, rời quê hương để ra tuyến lửa.

Công việc của cô và đồng đội là san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường thông suốt. Ban ngày, máy bay địch quần thảo trên đầu. Ban đêm, họ lại ra đường, cuốc từng nhát đất, lấp từng hố bom còn nóng.

Có những lúc bom vừa dứt, đất còn bốc khói, họ đã lao ra làm việc.

Lan thường cười rất tươi, dù khuôn mặt lúc nào cũng lấm lem bùn đất. Cô hay nói với đồng đội:

“Đường còn thông là miền Nam còn gần lại.”

Trong đội có một chàng trai tên Minh – chiến sĩ lái xe vận tải. Những chuyến xe của anh ngày đêm chở hàng vào chiến trường. Mỗi lần xe đi qua đoạn đường Lan phụ trách, anh lại dừng lại một chút.

Không phải để nghỉ.
Mà để nhìn cô.

Giữa bom đạn, tình cảm của họ lớn lên một cách lặng lẽ. Không lời tỏ tình, không những buổi hẹn hò. Chỉ là những ánh mắt, những lần gặp vội, những câu hỏi ngắn ngủi:

“Hôm nay có mệt không?”
“Cẩn thận nhé.”

Một lần, Minh đưa cho Lan một chiếc kẹo – thứ rất hiếm ở chiến trường. Lan không ăn ngay, mà cất đi. Cô nói:

“Để khi nào hòa bình, em sẽ ăn.”

Minh cười:
“Vậy phải sống để chờ đến lúc đó nhé.”

Nhưng chiến tranh không chờ ai.

Một đêm, khi đơn vị Lan đang làm nhiệm vụ, máy bay địch bất ngờ quay lại. Bom trút xuống dồn dập. Đất đá, khói lửa phủ kín cả một vùng.

Khi tiếng bom ngừng, đồng đội gọi tên Lan… nhưng không có tiếng trả lời.

Họ tìm thấy cô bên một đoạn đường vừa được san lấp. Tay cô vẫn nắm chặt chiếc cuốc. Con đường đã được nối lại… nhưng cô thì không còn nữa.

Ngày hôm sau, đoàn xe của Minh đi qua.

Anh dừng lại, bước xuống. Nhìn con đường phẳng vừa được sửa, anh chợt thấy một vật nhỏ nằm bên lề.

Là chiếc kẹo hôm nào anh đưa.

Vẫn còn nguyên.

Minh cầm lên, bàn tay run run. Không ai cần nói, anh cũng hiểu điều gì đã xảy ra.

Anh không khóc.

Chỉ lặng lẽ đặt chiếc kẹo vào túi áo, rồi quay trở lại xe.

Chuyến xe hôm ấy vẫn tiếp tục lăn bánh – như bao chuyến xe khác, mang theo hàng hóa, mang theo cả những ước mơ còn dang dở.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Minh trở lại con đường cũ. Nơi ấy giờ đã xanh cây, không còn dấu tích bom đạn.

Anh đứng lặng rất lâu.

Rồi lấy từ túi áo ra một chiếc kẹo – đã cũ, đã không còn nguyên vẹn.

Anh đặt nó xuống bên đường.

Khẽ nói:
“Hòa bình rồi… em ăn kẹo đi nhé.”

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những con người của thời ấy – với tình yêu, lý tưởng và sự hy sinh – vẫn sống mãi trong lòng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn