Khúc hát hòa bình
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Ba — cựu chiến binh năm xưa — thường ngồi trước hiên nhà gảy cây đàn cũ. Mỗi lần tiếng đàn vang lên, lũ trẻ trong xóm lại chạy đến nghe.
Ông kể rằng cây đàn này từng theo ông suốt những năm chiến tranh. Giữa những đêm hành quân gian khổ, tiếng hát của đồng đội đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và mất mát.
Có người đã mãi nằm lại tuổi đôi mươi, có người trở về với vết thương không bao giờ lành. Nhưng tất cả đều chung một ước mơ: hòa bình.
Một đứa trẻ hỏi ông: “Chiến tranh có đáng sợ không ông?” Ông Ba im lặng rất lâu rồi đáp: “Đáng sợ lắm. Vì vậy con phải biết quý hòa bình.”
Tiếng đàn lại ngân lên giữa buổi chiều yên bình. Khúc hát ấy như nhắc mọi người nhớ về một thời hoa lửa đau thương nhưng đầy lòng quả cảm của dân tộc.



