Cựu chiến binh

Khúc hát từ lòng đất

Khúc hát từ lòng đất

28/02/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đỏ lửa của chiến dịch Quảng Trị năm 1972, khi mặt đất phía trên bị cày xới bởi hàng nghìn tấn bom đạn, cuộc sống của tiểu đội Văn thu hẹp lại trong những căn hầm chữ A chật hẹp và ẩm thấp. Ở đó, cái chết luôn rình rập sau mỗi tiếng rít của pháo bầy, nhưng có một thứ âm thanh chưa bao giờ tắt: Tiếng hát.

1. Sân khấu giữa mùi thuốc súngVăn vốn là một cây văn nghệ của trường Sư phạm trước khi nhập ngũ. Hành trang vào chiến trường của anh, ngoài khẩu súng, còn có một chiếc đàn măng-đô-lin tự chế từ gỗ hòm đạn và dây phanh xe đạp.Mỗi khi ngớt tiếng pháo, căn hầm chữ A tối om lại trở thành một "nhà hát" đặc biệt. Văn ôm đàn, đôi tay thô ráp gẩy lên những giai điệu lúc trầm bổng, lúc réo rắt. Anh hát về dòng sông quê hương, về mái trường có bóng cây bàng già, và về người con gái đang đợi chờ nơi hậu phương.— "Hát đi Văn! Hát cho át tiếng bom, cho anh em thấy mình vẫn còn sống!" – Tiếng anh đội trưởng khản đặc vang lên từ góc hầm.2. Sức mạnh của giai điệu bất tửCó một lần, trận địa bị vây hãm suốt ba ngày đêm. Lương thực cạn, nước uống chỉ còn vài ngụm, tinh thần anh em bắt đầu trùng xuống vì mệt mỏi và thương vong. Giữa không gian ngột ngạt mùi máu và đất cát, Văn bắt đầu cất lời hát. Không phải một bài hành khúc mạnh mẽ, mà là một điệu dân ca ngọt ngào về mẹ.Tiếng hát của Văn len lỏi qua từng ngách hầm, thấm vào da thịt những người lính đang lả đi vì đói khát. Kỳ lạ thay, âm nhạc như một liều thuốc tăng lực, giúp họ tìm lại sự tỉnh táo để cầm chắc tay súng. Như những ký ức về thời hoa lửa vẫn thường nhắc lại: "Khi con người ta biết hát giữa cái chết, nghĩa là họ đã chiến thắng nỗi sợ hãi."3. Khúc hát hóa thân vào đất mẹTrận đánh cuối cùng để giữ vững cao điểm, Văn ngã xuống khi tay vẫn còn ôm chặt chiếc đàn măng-đô-lin vỡ nát vì mảnh pháo. Anh hy sinh, nhưng Khúc hát từ lòng đất của anh không mất đi. Nó được những người đồng đội còn sống mang theo suốt cuộc hành trình vào Nam, vang lên trong ngày đại thắng tại Dinh Độc Lập.Ngày nay, khi đến thăm những di tích lịch sử hầm hào, nếu lặng yên lắng nghe, người ta như vẫn thấy âm vang của những giai điệu năm xưa. Đó là khúc hát của thanh xuân và lý tưởng, nhắc nhở chúng ta rằng: Ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất của lòng đất, tâm hồn người lính vẫn rực sáng ánh sáng của tình yêu và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn