Cựu chiến binh

Khúc khải hoàn bên xích xe tăng

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, bụi đường đỏ quạch của Tây Nguyên và gió biển Phan Thiết đã tôi luyện nên những "mãnh hổ" thép tiến về cửa ngõ Sài Gòn. Giữa tiếng gầm rú của động cơ và sức nóng hầm cập trong khoang lái, tinh thần quyết thắng của những người lính xe tăng đã trở thành mũi tên xuyên thủng mọi hàng rào phòng ngự cuối cùng, viết nên trang sử chói lọi của ngày thống nhất.

20/03/2026SƯU TẦM (LỤC YÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, nắng Sài Gòn rực rỡ và chói chang. Chiếc xe tăng của chúng tôi dẫn đầu đội hình thọc sâu, hướng thẳng về phía Dinh Độc Lập. Sau hàng ngàn cây số hành quân thần tốc từ miền Trung vào, xích xe đã mòn, thân xe đầy vết sẹo của đạn bắn tỉa, nhưng ý chí của anh em trong xe thì chưa bao giờ rực cháy đến thế.

Tôi nhớ nhất là anh Lợi, pháo thủ số 1 của xe. Anh quê ở vùng trung du Vĩnh Phúc, dáng người chắc nịch và đôi bàn tay đầy vết dầu mỡ. Suốt dọc đường chiến dịch, anh Lợi hầu như không ngủ, mắt lúc nào cũng dán vào kính ngắm. Anh khẽ nói với tôi qua tai nghe: "Hòa ơi, sắp đến nơi rồi. Thắng trận này, tao sẽ về đưa mẹ đi xem triển lãm, cho bà biết xe tăng của con trai bà oai thế nào!".

Khi xe chúng tôi tiếp cận cổng Dinh, một loạt đạn chống tăng bất ngờ từ phía bốt gác bắn ra. Anh Lợi nhanh chóng xoay tháp pháo, đáp trả chính xác bằng một phát súng dọn đường. Chiếc xe tăng chồm lên, húc đổ cánh cổng sắt, tiến vào sân cỏ trong tiếng reo hò vang dội của quân ta.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một viên đạn bắn lén từ tòa nhà bên cạnh đã trúng vào vai anh Lợi khi anh vừa nhô người ra khỏi cửa buồng lái để vẫy chào đồng bào. Máu đỏ thấm loang cả chiếc áo trấn thủ bạc màu. Anh không rên rỉ, chỉ nhìn lên lá cờ đại kỳ đang tung bay trên nóc Dinh, mỉm cười mãn nguyện: "Thống nhất rồi... Hòa ạ... Tao thấy... mẹ đang cười...".

Anh Lợi đã ra đi đúng vào khoảnh khắc đất nước ca khúc khải hoàn. Anh nằm lại giữa hương thơm của cỏ cây trong sân Dinh Độc Lập, khi tiếng loa phóng thanh đang vang lên lời tuyên bố đầu hàng của chính quyền cũ.

Giờ đây, mỗi năm đến ngày 30/4, nhìn những chiếc xe tăng được trưng bày trong bảo tàng, tôi lại nhớ về hơi ấm của đồng đội trong khoang lái chật hẹp năm ấy. Các anh đã hóa thân vào thép, vào đồng để đất nước có được sự bình yên vĩnh cửu, để những chuyến tàu Bắc - Nam mãi mãi thông suốt, không còn lấm lem khói súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Khúc khải hoàn bên xích xe tăng | Câu chuyện thời hoa lửa