Khác

KHÚC TRÁNG CA DƯỚI CHÂN CỨ ĐIỂM CÂY TRƯỜNG

Ninh Bình15/08/2026xã Ninh Giang (Xã Ninh Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 17 tháng 10 năm 1963, khu rừng già Bến Cát (Bình Dương) phủ một màu đen đặc quánh. Những cơn mưa cuối mùa rả rích làm đường rừng trơn trượt, nhưng không ngăn được bước chân của những người con giải phóng thuộc Sư đoàn 9. Trong đoàn quân âm thầm hành tiến ấy, Trừ Văn Thố đi giữa hàng ngũ với khẩu súng chắc trong tay và tâm thế sẵn sàng cho trận đánh lớn vào bốt Cây Trường.

Bốt Cây Trường bấy giờ là một "cái gai" nhức nhối trên tuyến đường giao liên của ta. Đây là một cứ điểm phòng ngự kiên cố của Mỹ - ngụy, được bao quanh bởi nhiều lớp hàng rào dây thép gai, bãi mìn và các lô cốt vững chắc. Lô cốt mẹ tại trung tâm bốt được trang bị những khẩu hỏa lực cực mạnh, có tầm quan sát rộng và sẵn sàng quét sạch mọi nỗ lực xâm nhập.

Khi kim đồng hồ điểm rạng sáng ngày 18/10, lệnh tấn công vang lên. Tiếng bộc phá nổ rền trời xé toạc màn đêm. Quân ta từ các hướng đồng loạt xung phong, phá vỡ các lớp rào ngoài cùng. Tuy nhiên, khi đội hình tiến gần đến trung tâm, một luồng hỏa lực kinh hoàng từ lỗ châu mai của lô cốt mẹ bắt đầu khạc lửa xối xả. Những vệt đạn đỏ lừ quét qua màn đêm, mặt đất cày xới, khói súng và bụi đất bốc lên mù mịt.

"Nằm xuống! Bám trụ lại!" – tiếng hô của tiểu đội trưởng bị át đi bởi tiếng súng liên thanh của địch. Đội hình xung phong bị chặn đứng ngay trước cửa ngõ chiến thắng. Những đồng đội của Thố ngã xuống ngay trước mắt ông. Máu của họ thấm vào đất rừng miền Đông, nung nấu trong lòng chàng trai trẻ vùng đất Cai Lậy, Tiền Giang một ngọn lửa căm thù ngùn ngụt.

Trừ Văn Thố biết rằng, nếu không dập tắt được cái "lưỡi lửa" quái ác kia, cả đơn vị sẽ phải hy sinh và nhiệm vụ sẽ thất bại. Ông ôm chặt gói bộc phá, ánh mắt rực sáng quyết tâm. Lợi dụng những giây phút địch thay băng đạn và sự hỗ trợ hỏa lực ít ỏi từ phía sau, Thố trườn lên. Ông luồn lách qua những mảnh xác pháo, những hố bom còn nóng hổi. 

Đột nhiên, một tiếng nổ chát chúa vang lên gần sát bên. Thố thấy cánh tay trái tê dại, rồi một cơn đau xé tâm can ập đến. Viên đạn ác nghiệt của kẻ thù đã làm gãy nát cánh tay ông. Máu tuôn đỏ thẫm tay áo. Nhưng kỳ lạ thay, nỗi đau thể xác không làm ông chùn bước, nó chỉ càng làm tăng thêm sức mạnh phi thường trong cơ thể người chiến sĩ ấy. Ông nghiến răng, dùng tay còn lại ôm bộc phá, tiếp tục lết về phía trước.

Cách lỗ châu mai chỉ còn vài mét, Thố rút chốt lựu đạn, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào cái hốc đen ngòm đang khạc lửa ấy. Một tiếng "uỳnh" vang lên, nhưng hỏa lực địch chỉ im bặt trong tích tắc rồi lại tiếp tục bắn ra điên cuồng hơn. Địch đã hất được quả lựu đạn ra ngoài. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Lúc này, trong đầu Trừ Văn Thố chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Phải khóa chặt nó lại bằng mọi giá!". Hình ảnh quê hương Tiền Giang, hình ảnh những đồng đội vừa ngã xuống hiện về tiếp thêm nghị lực cuối cùng. Ông gồng mình, dùng hết chút tàn lực, rướn người lao tới như một mũi tên. Không phải bằng vũ khí, mà bằng chính tấm thân máu thịt của mình, ông ập mạnh vào lỗ châu mai, chèn kín tầm bắn của quân thù.

Tiếng súng trong lô cốt bỗng lặng ngắt. Những tên lính Mỹ - ngụy bên trong kinh hoàng khi thấy một cơ thể người chắn ngang họng súng. Sự im lặng ấy chỉ kéo dài vài giây, nhưng đó là khoảnh khắc vàng. "Xông lên! Trừ Văn Thố đã hy sinh rồi! Trả thù cho anh em!" – tiếng hô vang dội cả chiến trường. Toàn đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, ào ạt xông lên như thác đổ, tiêu diệt gọn cứ điểm Cây Trường trong sự ngỡ ngàng của địch.

Trận đánh kết thúc khi bình minh ló rạng trên đất Bến Cát. Khói súng dần tan, để lộ hình ảnh người anh hùng Trừ Văn Thố vẫn trong tư thế hiên ngang, dựa lưng vào lô cốt, máu ông đã hòa cùng đất mẹ Nam Bộ. Ông đã ngã xuống ở tuổi 27, cái tuổi đẹp nhất của đời người, để lại một khúc tráng ca bất tử. Sự hy sinh của ông không chỉ là một chiến công, mà là biểu tượng của lòng quả cảm vô song, thắp sáng niềm tin về ngày độc lập hoàn toàn cho dân tộc Việt Nam.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn