Khúc tráng ca sông Lô rực lửa
Dòng Sông Lô những ngày thu năm 1947 không còn hiền hòa như trước. Nước vẫn chảy, nhưng trên mặt sông là bóng dáng của chiến tranh đang dần lan rộng.
ó là thời điểm quân Pháp mở cuộc tiến công lớn lên Việt Bắc, hòng tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến. Những đoàn tàu chiến ngược dòng sông Lô, mang theo súng đạn và tham vọng.
Trên một triền núi ven sông, đơn vị của anh Tâm đang âm thầm mai phục. Họ đã nhiều ngày theo dõi đường đi của địch.
Tâm – một chiến sĩ trẻ – nheo mắt nhìn xuống dòng nước:
— Bao giờ chúng tới?
Người chỉ huy khẽ đáp:
— Bình tĩnh… phải chờ đúng thời điểm.
Tất cả im lặng. Chỉ có tiếng gió lùa qua rừng và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ.
Buổi trưa, từ xa vang lên tiếng động cơ. Những chiếc tàu chiến xuất hiện, lầm lũi tiến vào khúc sông hẹp.
Người chỉ huy giơ tay ra hiệu.
Mọi người nín thở.
Khi đoàn tàu lọt vào trận địa, tiếng hô vang lên:
— Bắn!
Ngay lập tức, pháo từ hai bên bờ dội xuống. Những tiếng nổ chát chúa vang vọng khắp núi rừng. Mặt sông bỗng chốc biến thành biển lửa.
Một chiếc tàu trúng đạn, bốc cháy dữ dội. Lửa lan nhanh, khói đen cuồn cuộn bốc lên trời. Tiếng la hét, tiếng va chạm, tất cả hòa vào nhau.
Tâm siết chặt súng, tiếp tục nổ đạn:
— Không cho chúng thoát!
Trận đánh diễn ra ác liệt. Địch cố quay đầu, nhưng dòng sông hẹp và hỏa lực từ hai bên khiến chúng rơi vào thế bị động.
Từng chiếc tàu bị bắn cháy, chìm dần xuống lòng sông. Nước sông Lô đỏ rực ánh lửa, phản chiếu cả bầu trời khói lửa.
Trong khoảnh khắc ấy, Tâm nhận ra:
Đây không chỉ là một trận đánh… mà là cuộc chiến bảo vệ cả một vùng đất, một tương lai.
Khi tiếng súng dần lắng xuống, dòng sông lại trở về với vẻ tĩnh lặng. Nhưng trên mặt nước, những dấu tích của trận chiến vẫn còn đó.
Người chỉ huy nhìn xuống dòng sông, trầm giọng:
— Trận này… sẽ còn được nhắc mãi.
Tâm gật đầu. Anh hiểu rằng mình vừa góp một phần nhỏ vào một chiến thắng lớn.
Sau này, chiến thắng trên sông Lô trở thành một dấu son trong cuộc kháng chiến chống Pháp, góp phần làm thất bại âm mưu của địch trong chiến dịch Việt Bắc.
Dòng sông ấy vẫn chảy qua năm tháng. Nhưng mỗi khi nhắc đến, người ta vẫn nhớ về một thời “rực lửa” – nơi ý chí con người đã biến dòng sông thành bản hùng ca.



