Khúc tráng ca sông Thạch Hãn
Nỗi day dứt và tri ân sâu sắc dành cho những đồng đội đã ngã xuống dòng Thạch Hãn.
Dòng Thạch Hãn hiền hòa hôm nay mấy ai biết từng thấm đẫm máu xương của hàng ngàn chiến sĩ trẻ tuổi đôi mươi trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Bác Tư vẫn thường nhắm mắt lại mỗi khi ai nhắc đến bờ nam sông, nơi những người đồng đội của bác mãi mãi nằm lại dưới đáy sâu. Tuổi mười tám, đôi mươi, các anh gác lại ghế nhà trường, gác lại những ước mơ dang dở để vượt sông dưới làn đạn pháo bủa vây. Có những người chưa kịp yêu một lần, chưa biết mùi vị ngọt ngào của mối tình đầu đã vĩnh viễn vùi thân vào dòng nước lạnh. Bác Tư sống sót trở về mang theo nỗi day dứt khôn nguôi của người đi trước. Đối với bác, mỗi tấc đất quê hương lúc này đều nặng trĩu ân tình. Những người ra đi đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi, để lại cho thế hệ mai sau một bầu trời hòa bình, độc lập và tự do vô giá.



