Khúc Vĩ Thanh Của Hòa Bình
Chiến tranh kết thúc. Thành trở về sau ngày toàn thắng, trên vai mang theo một vết thương hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, và trong tim là khoảng trống của những người đồng đội đã nằm lại ngã ba Đồng Lộc, trong đó có Cúc. Cô đã hy sinh trong một trận bom san phẳng trận địa chỉ vài tháng trước ngày hòa bình.
Mùa xuân năm mươi năm sau, Thành — giờ đã là một ông lão tóc bạc phơ — dắt tay bà Hà đi dạo bên bờ hồ Hoàn Kiếm. Hoa gạo lại nở, đỏ rực một góc trời Hà Nội, giống hệt màu hoa trên sân ga ngày ra trận năm xưa.
Ông rút trong túi áo ra cuốn sổ tay năm nào, giờ đã sờn rách, trang giấy ngả màu vàng ố, đặt vào tay bà một nhành hoa gạo vừa rụng xuống.
"Bà nhìn xem, hoa vẫn đỏ như ngày tụi mình mười chín, đôi mươi."
Bà Hà tựa đầu vào vai ông, khẽ mỉm cười. Thời hoa lửa của họ đã lùi xa vào lịch sử, nhưng ngọn lửa của lý tưởng, của tình yêu và sự hy sinh năm ấy thì vẫn cháy mãi, đỏ rực và vẹn nguyên như sắc hoa gạo của một thời thanh xuân kiêu hãnh.



