KHỦNG BỐ, CƯỠNG ÉP CHIÊU HỒI TẠI KHU 6
KHỦNG BỐ, CƯỠNG ÉP CHIÊU HỒI TẠI KHU 6
Từ khoảng tháng 9 đến tháng 12 năm 1968, phân khu A6 tiếp nhận tù binh nhiều thành phần, nhưng đến giữa năm 1969, sau khi phân loại tù binh, phân khu A6 chỉ còn “thành phần chiến sĩ miền Nam” và là đối tượng được địch đặt trọng tâm vào chiến dịch chuyển hướng và phân loại tù binh.
Đầu năm 1969, tù binh phân khu A6 đấu tranh không đi làm tạp dịch nhằm chống địch đánh đập tù binh khi đi làm bên ngoài, bị bọn quân cảnh nổ súng làm chết 4 người và bị thương 25 người. Cuộc đấu tranh này xảy ra ngay trước ngày địch chuẩn bị tiến hành chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi.
Từ đó, địch đặt trọng tâm vào việc quản lý khu 6. Mặt khác, Ban Giám thị khu 6 và chỉ huy Tiểu đoàn 8 gồm các tên: Thiếu úy Dốc (Trưởng Ban Giám thị khu 6); và Măng, Quân, Lân là những tên ác ôn nổi tiếng. Khu 6 trở thành trung điểm trong chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi của địch, trong đó phân khu A6 là nơi trọng điểm.
Tại đây, bọn trật tự liên tục lục soát phòng và xáo trộn tù giữa các phân khu. Tên Dốc đốc thúc giám thị các phân khu đánh đập tù binh bằng gậy gộc, hành hạ, giết hại tù bình bằng nhiều hình thức rất dã man như trùm bao bố bỏ vào chảo nước sôi, nướng người trên lửa và xả súng vào trại giam. Chúng thường xuyên lôi anh em ra đánh đập, tra khảo để tìm diệt các tổ chức và người lãnh đạo đấu tranh. Chúng dựng các loại chuồng cọp trong các phân khu và lập biệt giam 6 tại khu đất trống giữa khu B6 và C6 nhằm cách ly để hành hạ những người chúng tình nghi. Việc đánh đập, kìm kẹp tại khu 6 càng ác liệt hơn sau khi địch lần lượt thành lập được Ban Trật tự công khai tại các phân khu. Có nơi như ở B6 tù binh đứng lên chống trả quyết liệt, nhưng bị đàn áp nặng nể, do thế địch áp đảo mà tổ chức Đảng các phân khu chưa có cách đối phó kịp thời, hiệu quả.
Mỗi lần thành lập Ban Trật tự ở một phân khu, Thiếu úy Dốc đưa theo hàng trăm tên trật tự và trực tiếp chỉ huy bọn tay chân đánh phủ đầu tù binh vừa để thị uy, vừa để bọn tay sai thực tập đỡ run tay.
Tại phân khu A6, trong khi bên ngoài hàng rào, cả trung đội quân cảnh dàn hàng ngang, tay súng lăm lăm chĩa vào các phòng giam, tên Dốc tuyên bố lập Ban Trật tự, kêu gọi ai tình nguyện ra làm thì sẽ xóa hết những tội lỗi trước đây. Do quá sợ hãi vì những hình thức tra tấn dã man của địch trước đây nên có khoảng 200 người đứng lên nhận làm tay sai cho địch. Tên Dốc liền chỉ định một tên tay sai ác ôn đứng đầu lập nên Ban Trật tự. Ban Trật tự này trở thành một công cụ đắc lực hỗ trợ chúng thực hiện chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi tại A6.
Ban trật tự phân bố người đến khắp các phòng giam để theo dõi, thi hành các loại kỷ luật mà không cần tới bọn quân cảnh ra tay. Chúng đặt ra nhiều quy định phi lý nhằm đày đọa, hành hạ tù binh như: hàng ngày khi trời vừa mờ sáng, chúng đã khua tù binh dậy, sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tù binh phải cẩm cà mèn chà láng nền nhà hoặc ngoài sân, đến khi được nghỉ thì chuyển sang cầm vỉ đập ruồi. Mỗi người phải đập đủ số ruồi quy định, đến trưa ai không nộp đủ số ruồi thì bị phạt vạ đủ kiểu. Ăn trưa xong, tù binh tiếp tục đập ruồi cho tới chiều tối. Ăn tối xong, tù binh phải lên sạp nằm im lặng, không được nói chuyện với nhau. Hai người nằm cạnh nhau cùng sử dụng chung một cái màn thì phải trở đầu ngược nhau và tuyệt đối không được bước xuống đất, càng không được đi ra khỏi phòng, dù đau bụng hay mắc tiểu cũng phải ráng nhịn Do vậy, đến buổi chiều tù binh dù bị khát cũng không dám uống nước. Cũng có người ban đêm bí quá, lén đái xuống sàn nhà, sáng ra bọn trật tự phát hiện đem ra đánh, rồi bắt phạt quỳ, phạt chạy hay hít đất, không làm đúng theo yêu cầu của chúng thì bị đánh tiếp và cho nhịn khát suốt ngày.
Với bộ máy kìm kẹp lợi hại, địch đã triệt để sử dụng chính sách “dùng tù trị tù”, siết chặt kìm kẹp cả ngày lẫn đêm, gây không khí khủng bố đến nghẹt thở kéo dài hơn nửa năm nhằm thủ tiêu mọi quyền sống tối thiểu của tù binh, thủ tiêu cả nhân cách, phẩm giá con người mà Công ước Genève 1949 về tù binh ngăn cấm.
Ngày 11-7-1970, địch tiến hành kế hoạch thanh lọc và xác định ai vào Tân sinh hoạt và ai ở lại phân khu tù binh, nhằm hoàn thành quy trình chuyển hướng tư tưởng do chính quyền Trung ương của ngụy quy định ra. Tên Thiếu úy Dốc lặp lại kịch bản lập Ban Trật tự trước đây. Trong khi cả trung đội quân cảnh dàn hàng ngang ngoài hàng rào lăm lăm tay súng thì bọn trật tự ác ôn đông tới 200 tên được chọn từ các phân khu B, C, D kéo vào sân, nơi tù binh đã bị xua ra ngồi ngay ngắn từ trước. Sau khi điểm danh, bọn trật tự và quân cảnh cầm gậy đứng thành nhiều hàng chắn ngang trước mặt tù binh đang ngồi tại sân. Tên Dốc dõng dạc tuyên bố: “Hôm nay là một ngày đặc biệt quan trọng, tù binh phải quyết định hoặc “sáng suốt” theo “chính nghĩa quốc gia”, sau này được trở về gia đình, hoặc “mù quáng” trung thành với cộng sản thì phải bỏ xác tại Phú Quốc, tù binh phải chọn một trong hai con đường đó”.
Tuyên bố xong hắn chỉ khoảng sân trống trước mặt tù binh, nói lớn “Ai chiêu hồi về với Việt Nam Cộng hòa thì bước tới trước”. Một hồi lâu, không ai nhúc nhích, hắn nhắc lại lần thứ hai to hơn. Một số người đứng lên, bước tới. Hắn khuyến khích: “Nào các bạn hãy nhanh chóng quyết định về với Việt Nam Cộng hòa, như vậy là khôn”. Lần này lại một số khá đông tù binh đứng lên bước tới. Hắn khen ngợi số người chịu chiêu hồi: “Tốt, các bạn đã lựa chọn đúng! Bây giờ xin hỏi lần chót: Bạn nào còn muốn về với chính nghĩa quốc gia thì đứng lên, bước tới!”. Một lúc lâu, không có tù binh nào đứng lên nữa. Tên Dốc tuyên bố: “Hôm nay làm tới đây các bạn “tự nguyện” về với chính nghĩa quốc gia tạm thời vào ở dãy phòng đầu”. Những người vừa chịu chiêu hồi cúi đầu chạy vào hai dãy phòng phía trước (phòng từ số 1 đến số 6). Số tù binh ngồi lại còn khoảng một nửa.
Khi số tù binh chịu chiêu hồi đi hết, lập tức hơn 200 tên trật tự xông đến những tù binh đang ngồi, vung gậy đánh tới tấp, một số tù binh phản kháng lại liền bị đánh ngất xỉu. Đánh đập tù binh một lúc thấm mệt, tên Dốc ra lệnh cho bọn trật tự dừng tay. Lúc này, nhiều người ngất xỉu, một số đau đớn quằn quại vì thương tích, máu chảy lênh láng trên sân. Sau đó, bọn giám thị ra lệnh cho số tù binh không chiêu hồi tạm vào ở dãy phòng cuối và nói với họ “hãy suy nghĩ lại đừng có dại mà thiệt thân”! Anh em còn khỏe giúp nhau khiêng người bị ngất xỉu và dìu người bị thương về các phòng 7, 8, 9 rồi cùng xoa bóp giúp người bị xỉu tỉnh lại, băng bó cho người bị thương và đứng lên để nhường chỗ nằm cho họ.
Ngày hôm sau, lúc trời còn mờ sáng, bọn trật tự lại xua những tù binh không chịu chiêu hồi ra sân phạt phơi nắng cho đến chiều tối. Tên Thiếu úy Dốc và tên giám thị Măng vào phân khu tập hợp số tù binh lại hỏi: “Ai có quyết định khác hôm qua thì đứng lên”. Nhưng hỏi đến ba lần mà không ai lên tiếng trả lời, hai tên giám thị giận dữ bỏ đi, lập tức bọn trật tự liền xông vào đánh đập tù binh một lúc để khủng bố tỉnh thần rồi mới cho vào phòng.
Địch tổ chức đợt tra tấn tù binh kéo dài sáu ngày liên tục. Hàng ngày những tù binh không chịu chiêu hồi này bị phơi nắng một buổi và bị đánh hội đồng một trận. Tù binh bị tra tấn một cách dã man, thân thể đau đớn, thương tích không được chữa trị và tinh thần căng thẳng tột độ, nhưng nhiều tù binh vẫn trước sau như một, giữ vững niềm tin vào chính nghĩa, giữ vững khí tiết của người cộng sản. Nhưng cũng có một số người do không chịu nổi đòn roi đã phải nghe theo lời chúng, đầu hàng.
Sáng ngày thứ bảy (18-7-1970), địch tiếp tục đánh tù binh lần cuối nhưng vẫn không thu được kết quả như ý muốn nên chúng tạm thời nhượng bộ, trả anh em về khu tù binh. Những tù binh đã chiến thắng chính mình trước sự tra tấn của địch, không chịu chiêu hồi, dìu nhau đi bộ từ phân khu A6 đến phân khu D6 dưới sự “hộ tống” giữa hai hàng lính quân cảnh cùng giám thị và bọn trật tự của 4 phân khu thuộc khu 6. Cuộc chiến đấu của tù binh tạm kết thúc, thu được thắng lợi bước đầu trong chiến dịch chống cưỡng ép chiêu hồi lần đầu tiên ở một phân khu tại Trại giam tù binh Phú Quốc.
Phân khu D6 của khu 6 được xem là trọng điểm của chiến dịch. Bọn địch lấy khu 6 làm trước để thí điểm, nhằm rút kinh nghiệm cho những đợt khủng bố, cưỡng ép tù binh chiêu hồi tiếp theo được áp dụng theo kiểu cuốn chiếu. Những tù binh chiêu hồi chúng giữ lại, cho vào phòng riêng, dựng bảng “khu Tân sinh hoạt”. Những tù binh không chịu chiêu hồi chúng đưa sang phân khu khác tiếp tục đánh đập, cưỡng ép... Nếu tù binh nào vẫn kiên quyết chống đối, không chịu chiêu hồi, chúng đưa sang phân khu tiếp theo và tiếp tục đánh đập, cưỡng ép họ cho đến phân khu cuối cùng... Lúc này, nếu tù binh vẫn không chiêu hồi thì sẽ chuyển sang một phân khu tù binh mới để cách ly họ. Kết thúc chiến dịch này, hơn 350 tù binh không chiêu hồi ở phân khu A6 chuyển qua D6 nhập với số tù binh tại chỗ, nâng số tù phân khu này lên hơn 800 người.
Tại phân khu D6, bộ máy của bọn trật tự đã được lập sẵn, chúng không ở tập trung mà nằm rải rác ở các phòng. Anh em tù binh từ các phân khu nhập về chưa kịp tìm hiểu rõ về nhau nên không xây dựng được tổ chức Đảng, do đó trong phân khu cũng chưa có sự lãnh đạo thống nhất, mỗi tù binh phải tự lực, tự cường, sáng tạo trong chiến đấu chống cưỡng ép chiêu hồi, nhằm giữ được tính mạng và phẩm chất của mình. Vì vậy mà anh em phải vượt qua khó khăn gian khổ gấp bội.
Ở đây, bọn giám thị, trật tự theo dõi, kiểm soát chặt chẽ mọi hoạt động của tù binh cả khi ăn, ngủ, đi vệ sinh, không cho tù bình trò chuyện với nhau, có khi chỉ liếc nhìn nhau cũng bị đánh đập, chửi mắng thậm tệ. Chúng đánh phạt tù binh không cần lý do mà tùy theo ý thích muốn đánh là đánh, muốn phạt là phạt. Có lúc nổi hứng chúng bắt cả phòng nằm sấp hoặc nằm ngửa, tay duỗi thẳng ép vào thân không được cử động cho đến khi chúng cho phép mới được trở mình.
Nhiều người ban đêm khóc thầm sợ mình không chịu nổi đòn roi phải sa vào Tân sinh hoạt. Có người quá quẫn bách đã tự tìm đến cái chết để giữ phẩm chất chính trị của mình, khỏi mang tiếng phản bội: anh Hoàng, quê Củ Chi, tự mổ bụng lòi ruột, gan và ngã xuống chết; một anh người miền Trung dùng mảnh chai tự cứa cổ mình nhưng anh em cứu được. Có ba tù binh vào lúc 9 giờ sáng chạy ra đứng cạnh hàng rào kẽm gai để cho lính gác bắn, kết quả hai người chết tại chỗ, một người bị thương nặng.
Tình hình ngày càng trở nên căng thẳng hơn khi bọn giám thị phân khu tổ chức đợt khủng bố chiêu hồi mới. Sáng 26-7-1970, tên Thiếu úy Dốc đưa một số quân cảnh và trật tự vào từng phòng ra lệnh cho tất cả mọi người phải làm đơn xin chiêu hồi. Ai không chịu làm đơn chiêu hồi liền bị chúng đánh đập tàn nhẫn. Đợt cưỡng ép này chúng thực hiện liên tục trong 11 ngày (từ 26-7 đến 6-8-1970), một số người không chịu nổi đau đớn và căng thẳng đã làm đơn xin chiêu hồi, nhưng vẫn còn 250 người chống lại. Và đến ngày cuối 6-8-1970, phân khu D6 chỉ còn 160 người quyết tâm không làm đơn, dũng cảm chấp nhận đau đớn dù chết vẫn không chịu chiêu hồi theo địch. Chúng đành phải đưa họ về phân khu C6. Tấm bảng phân khu D6 được hạ xuống, bọn địch hí hửng treo lên tấm bảng “khu Tân sinh hoạt”.
Phân khu C6, là phân khu cuối cùng của khu 6 chúng lập khu Tân sinh hoạt, sau khi chúng triển khai xong ở Phân khu A6. Đợt cưỡng ép chiêu hồi này chúng đánh phá vô cùng ác liệt.
Phân khu C6 hơn hai tháng trước đã phá được âm mưu của địch trong việc dựng đội trật tự để đàn áp tù binh, cưỡng ép chiêu hồi. Sau đó, bọn giám thị đã phân tán anh em đi nhiều phân khu khác và chuyển tù binh từ nhiều nơi đến C6 để giam giữ.
Rút kinh nghiệm đợt trước, đợt này địch đã sớm lựa chọn và huấn luyện sẵn một bộ máy kìm kẹp gồm: đại diện, trưởng phòng và ban trật tự là những tên tay sai ác ôn. Bọn này ngày đêm theo dõi và sẵn sàng thi hành kỷ luật, đánh đập phạt vạ tù binh bất cứ lúc nào để chứng tỏ sự mẫn cán và “trung thành” của bọn chúng với bọn chỉ huy.
Đầu năm 1970, địch chuyển về C6 một số tù binh đã từng vượt qua thử thách giữa cái sống và cái chết ở nhiều phân khu, kể cả số anh em từ hai phân khu A6, D6. Nhưng đến C6 tất cả lại tiếp tục bị đánh đập nặng nề hơn, liên tục nhiều ngày liền. Hàng ngày chúng đánh đập và sàng lọc, một thời gian sau, số tù bình không chiêu hồi đã giảm bớt, chúng đưa họ về các dãy phòng cuối. Sáng 10-8-1970, bọn giám thị ra lệnh cho bọn trật tự tập hợp từ bình các dãy phòng cuối ra sân điểm danh. Tù binh không chiêu hồi tuy còn khá đông, nhưng ai cũng bị đánh đập nhiều lần nên thân hình tiều tụy, thương tích đẩy mình, có người máu còn loang đỏ cả áo, quần. Dù vậy, họ vẫn tỏ rõ nghị lực chịu đựng và sẵn sàng đón nhận những thử thách mới cho sự lựa chọn của mình, dù có hy sinh thân thể vẫn cố giữ sinh mạng chính trị, không nghe theo địch.
Bọn trật tự đem ra một cà mèn cơm trắng và một cà mèn cơm trộn nước tiểu và phân. Giám thị ra lệnh: “Ai theo chính nghĩa quốc gia là khôn, hãy ăn cà mèn cơm trắng; còn ai chống lại là ngu thì phải ăn cà mèn cơm trộn nước tiểu và phân!”. Hắn lặp đi lặp lại câu nói đó nhiều lần, nhưng tù binh không ai có phản ứng gì, cũng không ai ăn cơm. Quân cảnh và trật tự xông vào đánh, đá, đạp lên tù binh. Anh em cố gắng tìm cách chống đỡ nhưng chúng quá đông và hung hăng nên anh em bị thương tích đầy người, máu đỏ loang đầy trên sân.
Nghĩ một lúc, tên Dốc, Trưởng Giám thị khu 6 lại tiếp tục hỏi: “Còn ai muốn về với Việt Nam Cộng hòa?”. Nhưng vẫn như lần trước, không có ai lên tiếng trả lời, hắn tức giận đánh đập tù binh cho hết buổi sáng. Cuối cùng hắn phải nhượng bộ, rồi ra lệnh cho xe đến chở hơn 605 tù binh kiên trung này sang phân khu B10. Anh em dìu những người bị thương lên xe ô tô. Đứng bên dưới, tên Dốc còn hằn học nói với theo: “Cho tất cả các người ra nghĩa địa!”.
605 tù binh đã vượt qua các hình thức tra tấn, đánh đập của bọn giám thị và trật tự suốt gần 2 năm và bị chuyển qua nhiều phân khu, nhưng anh em đã giữ tròn khí tiết và lý tưởng cách mạng. Đây là một thắng lợi lớn trước sự đàn áp của Mỹ -ngụy trong chiến dịch cưỡng ép chiêu hồi với quy mô lớn.



