Bài viết

Khuổi Slưn – 80 năm dấu chân Người

Thái Nguyên17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khuổi Slưn – 80 năm dấu chân Người

Ngồi bên suối Khuổi Slưn, nghe tiếng gió vi vu qua tán lá, chợt thấy như bước chân xưa của Bác Hồ vẫn còn đâu đây. Cách đây hơn 80 năm, ngày 14/5/1945, sau một đêm nghỉ ở Pác Co, Bác cùng đoàn rời Chợ Rã, băng qua rừng già để đến Khuổi Slưn, rồi tiếp tục vượt đèo Kéo Cáng Lò, hướng về Quảng Khê. Trên đường đi, Bác căn dặn: “Các cháu phải gắng sức bảo vệ rừng, vì đó là sinh kế lâu dài của dân miền núi.” Giữa đại ngàn Phja Bjoóc, lời dặn ấy vẫn ngân vang – giản dị mà sâu xa, như gió núi, như lòng Người.

Hồ Chủ tịch nói chuyện với cán bộ, nhân dân Bắc Kạn tại nơi sơ tán của Huyện ủy Bạch Thông ở Khuổi Cuồng, xã Nông Thượng lúc 10giờ sáng ngày 28/3/1951. Nhà thơ Nông Quốc Chấn, Thường vụ Tỉnh ủy có mặt trong cuộc gặp, nhà thơ kể lại: "Thế là, từ hình thức long trọng của cuộc míttinh được biến thành cuộc gặp gỡ thân mật và chan hoà, sinh động giữa lãnh tụ và quần chúng. Được gặp Bác, đồng chí nào cũng nhận thấy điều đó. Trước khi kết thúc buổi nói chuyện, mấy cụ già ở địa phương mang sắn, mang chuối đến biếu Bác. Được gặp Bác, các cụ già người Dao, người Nùng, người Tày thật vui sướng, hồn nhiên nói mấy câu thành vần: “Boong làu pì noọng toọng plắc mược Slống căn bẩu mì lăng, tán mì mằn, mì phước * Slương căn, xiên kì giá chươc, Pú ơi...” dịch: Chúng ta anh chị em bụng rau xanh Không có gì biếu nhau, chỉ có sắn có khoai Yêu nhau xin đừng chối, Cụ ơi... (Trích từ sách: Avoóc Hồ (Hồi ký), Nxb. Văn hoá dân tộc, Hà Nội, 1977)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn