Cựu Thanh niên xung phong

Kỉ niệm xưa

quãng đời thanh niên xung phong ấy – dù gian khổ, đau thương – vẫn là kỉ niệm thiêng liêng nhất trong cuộc đời tôi.

Hải Phòng16/01/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỉ niệm xưa

Kỉ niệm xưa…

Tôi viết những dòng này khi mái tóc đã bạc quá nửa đầu. Tôi là Phạm Thị Sinh, nữ TNXP sinh năm 1958. Ngoài hiên, nắng chiều rơi nhè nhẹ, yên bình đến lạ. Vậy mà trong tôi, mỗi khi nhắm mắt lại, cả một thời tuổi trẻ lại ùa về, nguyên vẹn, dữ dội như chưa từng đi qua. Đó là những năm tháng tôi sống với tư cách một nữ thanh niên xung phong – một quãng đời mà càng xa, tôi càng thương, càng nhớ, càng thấy lòng mình se thắt.

Ngày ấy, tôi mới mười chín tuổi. Mười chín – cái tuổi người ta còn e ấp trước một lời tỏ tình, còn giận hờn vu vơ vì những điều rất nhỏ. Vậy mà tôi và bao cô gái khác đã rời làng quê, rời vòng tay mẹ, khoác ba lô đi vào nơi bom đạn dữ dội nhất.

Hôm lên đường, mẹ nắm tay tôi rất chặt. Mẹ không khóc, chỉ nói khẽ:
“Đi đi con. Đất nước cần.”Tôi gật đầu, quay đi thật nhanh vì sợ nếu nhìn lại, tôi sẽ không đủ can đảm bước tiếp.

Những ngày trên tuyến lửa, tôi học được cách quen với tiếng bom rơi như quen với nhịp tim mình. Có những đêm, đất rung lên từng hồi, tôi nghe rõ tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi quay sang Hòa – người bạn thân nhất của tôi:
“Mày có sợ không?”Hòa nắm chặt tay tôi, giọng run nhưng vẫn cười:
“Sợ chứ… nhưng sợ thì vẫn phải làm thôi.”

Chúng tôi là con gái, nhưng không có chỗ cho yếu đuối. Ban ngày làm đường, lấp hố bom, ban đêm tải đạn, dẫn xe. Có những hôm đói lả, mỗi người chỉ có một nắm cơm vắt khô cứng, chia nhau từng miếng nhỏ. Thu – em út của tiểu đội – hay nhường phần:“Em ăn ít cũng được, mấy chị ăn đi cho có sức. Tôi mắng yêu: “Ngốc thế! Em mà có mệnh hệ gì thì chị ân hận cả đời.”Thu cười, đôi mắt trong veo:“Chị đừng nói gở. Em còn muốn sống để về gặp mẹ.”

Vậy mà chiến tranh nào có chừa ai.

Đêm hôm ấy, mưa rừng xối xả. Bom nổ chậm nằm chình ình giữa con đường huyết mạch. Thu xung phong đi dò bom. Tôi giữ tay em lại:– “Để chị đi.”Thu lắc đầu:– “Chị mệt rồi. Để em.”

Đó là lần cuối tôi nghe giọng nói của em.

Khi tiếng nổ vang lên, tôi như chết lặng. Tôi chạy đến, gọi tên em đến khản cổ:– “Thu ơi… Thu ơi…”Nhưng em nằm đó, rất yên bình, như chỉ đang ngủ một giấc dài.

Đêm ấy, tôi không khóc được. Nỗi đau lớn quá, nước mắt như cạn khô. Chị Lan đặt tay lên vai tôi, giọng nghẹn lại:– “Em phải sống… sống thay phần của Thu nữa.”

Từ sau lần ấy, tôi già đi rất nhiều. Không phải ở gương mặt, mà ở trong tim. Tôi hiểu rằng tuổi trẻ của chúng tôi đã gửi lại nơi rừng sâu này, cùng với những người mãi mãi không trở về.

Có những đêm hiếm hoi yên bom, chúng tôi nằm sát bên nhau trong hầm. Hòa khẽ hỏi:– “Hòa bình rồi, mày muốn làm gì?Tôi nhìn lên trần hầm tối đen:– “Tao chỉ muốn về nhà, được ăn bữa cơm với mẹ.”Hòa thở dài:– “Chỉ mong tụi mình còn đủ mặt để về…”May mắn thay, tôi còn sống. Tôi trở về khi chiến tranh kết thúc, mang theo trong tim biết bao ký ức không thể gọi thành tên. Có những người hỏi tôi:
“Có hối hận không, vì đã đánh đổi cả tuổi xuân?”

Tôi chỉ im lặng.

Bởi làm sao có thể hối hận được, khi tôi đã từng sống những ngày rất thật, rất sâu, rất đáng tự hào? Tôi đã từng sợ hãi, từng khóc, từng mất mát, nhưng tôi cũng từng yêu thương đồng đội như ruột thịt, từng thấy tuổi trẻ của mình hòa vào vận mệnh đất nước.

Giờ đây, mỗi lần thắp nén nhang cho những người đã nằm lại, tôi lại thì thầm:
“Chúng tôi đã sống thay phần các bạn.”

Và trong sâu thẳm, tôi biết, quãng đời thanh niên xung phong ấy – dù gian khổ, đau thương – vẫn là kỉ niệm thiêng liêng nhất trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kỉ niệm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa