Bài viết

KÍ ỨC KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

BÙI THỊ MINH PHƯƠNG

Hải Phòng12/08/2026phường An Phong (phường An Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong giấc ngủ chập chờn nơi đại ngàn, tiếng gọi “Bay ơi, dậy! Lên khiêng anh em về, chết hết rồi” không chỉ là một hiệu lệnh, mà là một vết dao cứa vào tâm can người lính trẻ. Âm thanh ấy khản đặc, lạc đi giữa mùi khói súng, mang theo cái lạnh lẽo của sự chia lìa đột ngột đến tê tái. Bước ra khỏi hầm, nhìn gương mặt đồng đội đen xạm như công nhân mỏ vì ám khói bom, người cựu chiến binh cảm thấy một sự tê dại bao trùm, một nỗi bàng hoàng đến lặng người. Đó là trận đầu đời, cái chạm mặt đầu tiên với tử thần vừa tàn khốc, vừa ngột ngạt, khiến trái tim người lính như thắt lại trong nỗi đau không lời.

Hiện trường hiện ra như một lát cắt kinh hoàng từ địa ngục. Trên cao điểm 1049, trận địa vốn rợp bóng cây già giờ chỉ còn là vùng đất chết trơ trọi, khét lẹt mùi bom xăng và nhựa cháy. Những gốc củi vẫn còn âm ỉ lửa đỏ, vây quanh những xác chết nằm co quắp trên và dưới công sự tròn. Ám ảnh nhất là hình ảnh người đại đội trưởng vác xác đồng đội trên vai, nơi “nước mỡ” người bị cháy cứ thế chảy dài, thấm đẫm xuống ngực áo người sống. Những đôi mắt nổ trợn trắng, những thân hình cháy sạm đến mức không còn hình hài, không thể nhận dạng, chỉ còn sót lại chiếc khóa thắt lưng sần sùi chưa kịp tan chảy. Sáu mạng người trong tiểu đội hỏa lực đã hóa thành tro bụi chỉ sau một quả bom xăng dội thẳng xuống miệng hầm đúng giờ cơm trưa.

Họ ngã xuống thảm khốc như vậy bởi sự tàn diệt của vũ khí hiện đại và bởi vị trí chiến lược nghiệt ngã của những “tọa độ lửa” trên dãy Trường Sơn. Họ chết để bảo vệ mạch máu giao thông, để con đường chi viện cho miền Nam không bao giờ bị đứt đoạn. Những người lính ấy nằm lại giữa rừng già, có người chỉ được nhận diện qua chiếc răng vàng hay một mảnh giấy nhật ký nhòe lệ.

Họ để lại cho đồng đội may mắn sống sót một nỗi dằn vặt khôn nguôi trong những giấc chiêm bao, một lời thề sắt son về tình đồng chí. Với thế hệ con cháu hôm nay, họ để lại một hòa bình được gieo mầm từ máu xương, một “chí thép” của một thế hệ biết lẽ sống và yêu cuộc sống đến cùng cực. Những dòng máu ấy đã tan vào đất, để màu xanh hôm nay thêm bền bỉ, dịu dàng nâng đỡ những tâm hồn tuyệt vọng khỏi sình lầy, nhắc nhở chúng ta về cái giá của độc lập và tình yêu quê hương thiết tha.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn