KÍ ỨC VỀ MỘT THỜI HOA LỬA TẠI ĐỒNG LỘC
Tác phẩm tái hiện lại quãng đời thanh xuân rực rỡ nhưng đầy gian khổ của bà nguyễn thị Kim nhị – người con gái đất hà tĩnh đã dành trọn tuổi trẻ tại "tọa độ chết" ngã ba đồng Lộc. Qua những hồi ức về trận địa pháo, những đêm phá bom thông đường và sự hy sinh Của đồng đội, bài viết khắc họa biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần "sống Bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất".
Trong tiết trời se lạnh của những ngày tháng tư lịch sử, tôi có dịp được ngồi trò chuyện
Cùng bà nguyễn thị kim nhị, một cựu thanh niên xung phong (tnxp) từng trực tiếp
Chiến đấu tại ngã ba đồng lộc – nơi được mệnh danh là "tọa độ chết" trong những năm
Kháng chiến chống mỹ cứu nước. Ở tuổi ngoài 70, mái tóc đã bạc phơ nhưng đôi mắt bà
Vẫn sáng rực mỗi khi nhắc về những năm tháng hào hùng ấy.
Tuổi thanh xuân gửi lại cung đường năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống mỹ bước
Vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô thiếu nữ kim nhị khi ấy mới 16 tuổi đã tình nguyện viết
Đơn nhập ngũ vào lực lượng tnxp. Bà kể: "lúc đó nhỏ con lắm, chưa đủ cân nặng đâu,
Nhưng vì cái chí muốn đi trả thù cho quê hương, muốn đuổi giặc nên cứ khai tăng tuổi
Lên để được đi". Bà được phân về đội 55, đơn vị trực tiếp chốt giữ tại ngã ba đồng lộc –
Huyết mạch giao thông quan trọng nhất nối liền hậu phương miền bắc với tiền tuyến
Miền nam.
Trong ký ức của bà, đồng lộc những ngày ấy không có lấy một bóng cây xanh, chỉ có
Màu đỏ quạch của đất bị xới tung bởi bom đạn và mùi thuốc súng nồng nặc. Bình quân
Mỗi mét vuông đất tại đây phải hứng chịu hàng chục quả bom các loại. "ngày cũng như
Đêm, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Cứ sau mỗi đợt bom dứt, chúng tôi lại lao ra mặt
Đường, dùng cuốc xẻng, dùng cả tay trần để san lấp hố bom cho xe vào nam kịp lúc trời
Tối", bà nhị bồi hồi nhớ lại.
Ranh giới giữa sự sống và cái chết một trong những kỷ niệm khiến bà nghẹn ngào nhất
Chính là sự hy sinh của 10 cô gái ngã ba đồng lộc vào ngày 24/7/1968. Bà nhị kể rằng,
Các chị em trong đơn vị thân nhau như ruột thịt, chia nhau từng bát cơm hớt vội, từng
Miếng lương khô thấm đẫm mồ hôi. "chiều hôm ấy, bom nổ rền trời. Khi khói bom vừa
Tan, chúng tôi chạy ra thì hầm của 10 chị em tiểu đội võ thị tần đã bị sập hoàn toàn.
Chúng tôi gào khóc, đào bới bằng cả móng tay cho đến khi máu chảy ròng ròng để tìm
Các chị...". Giọng bà run lên, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Đối với
Bà, sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát cá nhân mà là nỗi đau chung của cả một thế hệ
Đã hiến dâng cả tuổi xuân cho độc lập dân tộc.
Bản thân bà nhị cũng nhiều lần đối mặt với tử thần. Có lần, khi đang phá bom nổ chậm,
Bom phát nổ khiến bà bị hất văng, đất đá vùi lấp toàn thân. May mắn được đồng đội cứu
Kịp thời, nhưng những vết thương trên cơ thể và ảnh hưởng của sức ép bom vẫn theo bà
Cho đến tận ngày nay. Nhưng bà bảo: "lúc đó chẳng ai biết sợ chết là gì, chỉ sợ xe không
Qua được, sợ miền nam chưa được giải phóng".
Sống để kể lại và tri ân chiến tranh lùi xa, bà nhị trở về đời thường với những vết thương
Của thời gian. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn tích cực tham gia các hoạt
Động của hội cựu tnxp, thường xuyên kể lại những câu chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ.
Đối với bà, việc kể lại lịch sử là cách để tôn vinh những người đã nằm xuống, để "những
Đóa hoa gan thép" ở đồng lộc không bao giờ bị lãng quên.
Cuộc trò chuyện với bà nguyễn thị kim nhị giúp tôi nhận ra rằng, lịch sử không phải là
Những dòng chữ vô tri trên trang giấy, mà là hơi thở, là máu thịt của những người như bà.
Sự kiên cường của người con gái nhỏ bé ấy giữa mưa bom bão đạn chính là câu trả lời
Đanh thép nhất cho sức mạnh của dân tộc việt nam.
Lời kết khép lại bài viết, hình ảnh bà nhị với nụ cười hiền hậu bên hiên nhà cứ ám ảnh
Mãi trong tâm trí tôi. Thế hệ chúng tôi, những người sinh ra khi đất nước đã lặng tiếng
Súng, nợ các bà, các mẹ một lời tri ân sâu sắc. Bài học về lòng yêu nước, về tinh thần
Trách nhiệm từ bà nguyễn thị kim nhị sẽ là hành trang quý giá để chúng tôi nỗ lực hơn
Trong công cuộc xây dựng đất nước hôm nay. Hòa bình này thật sự quá đỗi thiêng liêng!



