KỈ VẬT
Trong một lần hành quân qua con dốc đá, một đồng đội của tôi bị thương nặng. Anh không thể tiếp tục đi cùng đơn vị. Trước khi rời đi, anh tháo đôi dép đã mòn đưa cho tôi, nói rằng hãy giữ nó như một kỷ niệm. Tôi nhận lấy mà lòng nặng trĩu. Đôi dép ấy theo tôi suốt chặng đường sau đó. Mỗi lần nhìn vào, tôi lại nhớ đến anh và những ngày chúng tôi cùng nhau vượt qua khó khăn. Sau chiến tranh, tôi vẫn giữ đôi dép ấy. Nó không chỉ là một vật dụng, mà còn là ký ức về tình đồng đội sâu sắc.



