Cựu chiến binh

Kỉ vật người lính

Một chiếc bật lửa nhỏ, đã tróc sơn, méo mó ở một góc. Nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng với tôi, nó là cả một phần đời không thể nào quên.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn giữ nó đến tận bây giờ.

Một chiếc bật lửa nhỏ, đã tróc sơn, méo mó ở một góc. Nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng với tôi, nó là cả một phần đời không thể nào quên.

Tôi có được nó vào một ngày rất bình thường giữa chiến trường.

Hôm ấy, đơn vị tôi vừa trải qua một trận đánh ác liệt. Khói vẫn còn vương trong không khí, đất đá ngổn ngang. Chúng tôi tranh thủ nghỉ ngắn, ai cũng mệt rã rời.

Anh Lâm – người đồng đội thân thiết nhất của tôi – ngồi cạnh, lục trong túi áo rồi đưa cho tôi chiếc bật lửa.

“Cầm đi.”

Tôi ngạc nhiên:
“Của anh mà?”

Anh cười:
“Ừ. Nhưng cậu hay hút thuốc hơn tôi. Giữ lấy mà dùng.”

Tôi cầm lấy, bật thử. Ngọn lửa nhỏ bật lên, run rẩy trong gió.

“Cảm ơn anh,” tôi nói.

Anh Lâm vỗ vai tôi:
“Giữ cho cẩn thận nhé. Biết đâu sau này còn là kỷ niệm.”

Lúc đó, tôi chỉ cười, không nghĩ nhiều.

Ai mà ngờ…

Những ngày sau đó, chúng tôi lại tiếp tục hành quân.

Chiếc bật lửa theo tôi qua bao nhiêu đêm rừng, bao nhiêu lần trú ẩn. Có lúc tôi dùng nó để châm điếu thuốc cho anh em, có lúc để đốt một cành củi nhỏ sưởi ấm trong đêm lạnh.

Ngọn lửa bé nhỏ ấy, giữa chiến trường, lại trở thành một thứ gì đó rất gần gũi.

Rồi một ngày…

Trận đánh diễn ra bất ngờ.

Đạn nổ liên hồi, đất rung chuyển. Tôi và anh Lâm bám sát nhau, vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ vị trí.

Trong lúc hỗn loạn, tôi bị hất văng ra xa.

Khi tỉnh lại, mọi thứ đã lặng đi.

Tôi hoảng hốt tìm anh Lâm.

Nhưng…

Anh đã không còn nữa.

Tôi ngồi lặng bên anh rất lâu.

Không khóc nổi.

Chỉ thấy trong lòng mình như có một khoảng trống lớn.

Tôi chợt nhớ đến chiếc bật lửa.

Tôi lấy nó ra, bật lên.

Ngọn lửa vẫn cháy.

Nhỏ thôi, nhưng bền bỉ.

Tôi nắm chặt nó trong tay, như nắm lấy một phần của anh còn lại.

Chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về, mang theo chiếc bật lửa cũ.

Nhiều người hỏi tôi:
“Sao không bỏ đi? Nó cũ rồi mà.”

Tôi chỉ lắc đầu.

Họ không hiểu.

Đó không chỉ là một món đồ.

Đó là ký ức.

Là tình đồng đội.

Là một con người đã từng sống, từng cười, từng chiến đấu bên tôi.

Bây giờ, mỗi khi nhớ về những năm tháng ấy, tôi lại lấy chiếc bật lửa ra, bật lên.

Ngọn lửa vẫn cháy.

Như ngày nào.

Như anh Lâm vẫn đang ở đâu đó, mỉm cười và nói:
“Giữ cho cẩn thận nhé…”

Tôi khẽ đáp, dù không còn ai nghe thấy:

“Tôi vẫn giữ đây… chưa bao giờ quên.”

Có những kỷ vật không mang giá trị vật chất.

Nhưng lại là thứ quý giá nhất đời người.

Với tôi—

Kỷ vật người lính không chỉ là một món đồ…

Mà là một phần của tuổi trẻ, của tình đồng đội, và của một thời không thể nào trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn