Kim Đồng

CHỦ ĐỀ: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
KIM ĐỒNG
(Cậu bé giữ lửa giữa núi rừng)
“Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh”
Vần thơ ấy hiện lên thật sống động qua hình ảnh “loắt choắt”, “cái xắc xinh xinh, cái chân thoăn thoắt, cái đầu nghênh nghênh”. Dáng vẻ nhỏ bé ấy tưởng như chỉ thuộc về một cậu bé hồn nhiên vùng sơn cước, vậy mà lại ẩn chứa một nghị lực và lòng dũng cảm phi thường.
Người ta vẫn nói, giữa núi rừng Pác Bó năm ấy, có một cậu bé lúc nào cũng chạy lon ton trên những con đường đất đỏ. Cậu bé tên là Kim Đồng – nhỏ lắm, nhưng đôi mắt sáng và hiền, như lúc nào cũng mang theo một ngọn lửa ấm.
Ngày đó chiến tranh khắc nghiệt vô cùng, vậy mà cậu bé Kim Đồng vẫn nhẹ nhàng như một cơn gió. Cậu làm liên lạc, nhưng không bao giờ tỏ ra nặng nề. Mỗi lần mang thư đi qua rừng, cậu lại thổi sáo, tiếng sáo nhỏ như tiếng cười trẻ thơ. Ai thấy cũng nghĩ cậu chỉ là đứa bé chăn trâu vô tư. Nhưng chỉ Kim Đồng biết rằng, mỗi bước chân cậu là mỗi lần trái tim mình đập nhanh vì trách nhiệm. Có hôm trời tối sầm, sương mù phủ kín lối, vậy mà cậu vẫn lặng lẽ đi, vừa đi vừa nhìn quanh xem có giặc không. Cậu bé ấy… nhỏ mà thương lắm. Chỉ cần nghe tiếng động lạ là lập tức ra hiệu cho các anh, sợ họ gặp nguy hiểm hơn là sợ cho bản thân mình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Rồi một ngày… cái ngày mà núi rừng như nghẹn lại. Kim Đồng phát hiện giặc đang tiến đến gần nơi cán bộ họp. Không kịp nghĩ nhiều, cậu quay lại hướng khác, cố ý chạy thật nhanh để đánh lạc hướng. Gió thổi tung mái tóc cậu, tiếng chân nhẹ như chim non, chỉ mong sao giặc rời khỏi phía các anh. Tiếng súng nổ. Kim Đồng ngã xuống giữa rừng chiều. Người ta bảo khi tìm thấy, bàn tay nhỏ của cậu vẫn ôm chặt cái túi tài liệu – y như ôm một điều thiêng liêng. Không ai khóc to, nhưng ai cũng thấy tim mình thắt lại. Một cậu bé mới mười bốn tuổi… mà đã sống đẹp như một ngọn lửa trong trẻo. Và đến bây giờ, mỗi khi nhắc tên Kim Đồng, người ta vẫn thấy lòng mình dịu lại. Nhẹ nhàng thôi, nhưng đầy yêu thương và kính trọng. Bởi giữa thời hoa lửa dữ dội ấy, có một cậu bé đã chọn cách sống thiệt thà, tấm lòng trong sáng và dũng cảm đến lạ.
Tiếng súng nổ. Cả núi rừng Pác Bó như lặng đi. Một cậu bé thôi… nhưng sống đúng nghĩa của hai chữ “anh hùng”. Đến giờ, mỗi khi nghe tên Kim Đồng, người ta không chỉ nhớ một liệt sĩ, mà nhớ một tấm lòng trong veo, dũng cảm phi thường.
Giữa những năm tháng bom rơi đạn nổ, Kim Đồng đã thắp lên ánh sáng của niềm tin và lòng yêu nước. Và hôm nay, ngọn lửa ấy vẫn âm thầm cháy trong từng trái tim Việt Nam biết sống đẹp, sống có trách nhiệm. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng hình bóng chú bé liên lạc với chiếc xắc nhỏ và bước chân thoăn thoắt vẫn sáng mãi trong trái tim biết bao thế hệ, đất nước Việt Nam nơi lòng dũng cảm nở như những bông hoa không bao giờ tàn.


