Cựu Thanh niên xung phong

KIM ĐỒNG: NGƯỜI ĐỘI TRƯỞNG NHỎ TUỔI GIỮA NÚI RỪNG VIỆT BẮC

Câu chuyện được kể qua lời của một thành viên trong Đội Nhi đồng cứu quốc hoạt động cùng Kim Đồng tại vùng căn cứ Cao Bằng. Trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ cuộc họp bí mật của cán bộ cách mạng, Kim Đồng đã nhanh trí phát hiện quân địch và tìm cách báo động cho mọi người rút lui. Để thu hút sự chú ý của địch, cậu chấp nhận đối mặt với nguy hiểm và anh dũng hy sinh. Tấm gương của Kim Đồng đã trở thành niềm tự hào của nhiều thế hệ thiếu niên Việt Nam.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1943.

Những dãy núi ở Cao Bằng phủ đầy sương mù.

Gió lạnh thổi qua các cánh rừng làm những tán cây rung lên xào xạc.

Tôi khi ấy mới mười ba tuổi.

Là thành viên của Đội Nhi đồng cứu quốc.

Công việc của chúng tôi chủ yếu là đưa thư, canh gác và dẫn đường cho cán bộ cách mạng.

Người đội trưởng mà tất cả đều kính phục là Kim Đồng.

Dù tuổi còn nhỏ nhưng cậu luôn tỏ ra chững chạc hơn chúng tôi rất nhiều.

Kim Đồng nhanh nhẹn.

Gan dạ.

Lại rất thông minh.

Mỗi khi nhận nhiệm vụ, cậu luôn hoàn thành một cách xuất sắc.

Có lần phải vượt qua nhiều chốt gác của địch để chuyển thư khẩn, Kim Đồng vẫn bình tĩnh tìm đường vòng qua rừng sâu và mang tài liệu đến nơi an toàn.

Bởi vậy, ai cũng tin tưởng cậu.

Một buổi chiều đầu tháng hai năm 1943, chúng tôi nhận được tin có một cuộc họp quan trọng của cán bộ cách mạng sẽ diễn ra tại một khu rừng gần bản.

Nhiệm vụ của đội là canh gác và báo động nếu phát hiện địch.

Kim Đồng được giao chỉ huy.

Trước khi lên đường, cậu nhìn chúng tôi rồi dặn:

"Các cậu nhớ quan sát thật kỹ."

"Nếu có chuyện gì xảy ra thì phải báo ngay cho cán bộ."

Tôi gật đầu.

Dù đã quen với công việc này nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Bởi những ngày gần đây, quân địch tăng cường lùng sục quanh khu vực.

Sáng hôm sau.

Trời vẫn còn rất lạnh.

Sương phủ kín các lối mòn trong rừng.

Chúng tôi chia nhau đứng cảnh giới ở nhiều vị trí khác nhau.

Mọi việc diễn ra bình thường trong nhiều giờ.

Các cán bộ đang họp bí mật bên trong khu rừng.

Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện lạ.

Kim Đồng lập tức căng mắt quan sát.

Chỉ vài phút sau, cậu phát hiện một toán lính địch đang tiến về phía khu vực họp.

Tình hình vô cùng nguy hiểm.

Nếu không báo động kịp thời, cuộc họp có thể bị lộ.

Các cán bộ cách mạng sẽ gặp nguy hiểm.

Kim Đồng nhanh chóng suy nghĩ.

Rồi cậu quyết định hành động.

Thay vì chạy thẳng vào khu họp, cậu tìm cách đánh lạc hướng quân địch.

Cậu bước ra khỏi chỗ ẩn nấp và cố tình xuất hiện ở một khoảng trống gần đó.

Một tên lính phát hiện ra.

Hắn hét lớn:

"Đứng lại!"

Ngay lập tức, cả toán lính đổ dồn sự chú ý về phía cậu.

Kim Đồng bắt đầu chạy về hướng ngược lại với nơi các cán bộ đang họp.

Tiếng hô hoán vang lên.

Bọn lính lập tức đuổi theo.

Trong khi đó, nhờ tín hiệu báo động đã được phát ra, các cán bộ cách mạng kịp thời rút khỏi khu vực an toàn.

Tôi đứng từ xa chứng kiến mọi việc mà lòng nóng như lửa đốt.

Kim Đồng vẫn tiếp tục chạy.

Cậu biết rõ mình đang làm gì.

Cậu đang dùng bản thân để bảo vệ cuộc họp.

Bảo vệ các cán bộ cách mạng.

Tiếng súng bất ngờ vang lên giữa núi rừng.

Một phát.

Rồi nhiều phát nữa.

Âm thanh ấy xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sáng mùa đông.

Tôi sững người.

Tim như thắt lại.

Sau khi toán lính rút đi, chúng tôi mới tìm được Kim Đồng.

Cậu nằm bên một triền đồi nhỏ.

Gương mặt vẫn rất bình thản.

Như đang ngủ sau một chuyến đi dài.

Không ai nói được lời nào.

Nhiều người bật khóc.

Bởi người đồng đội thân thiết của chúng tôi đã mãi mãi ra đi.

Ngày hôm đó, các cán bộ cách mạng đều được bảo vệ an toàn.

Cuộc họp quan trọng không bị lộ.

Sự hy sinh của Kim Đồng đã giúp giữ vững phong trào cách mạng trong khu vực.

Nhiều năm sau.

Khi đất nước giành được độc lập.

Tôi có dịp quay lại nơi Kim Đồng đã ngã xuống.

Con đường mòn năm xưa giờ đã thay đổi rất nhiều.

Nhưng ký ức về người đội trưởng nhỏ tuổi vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi.

Mỗi lần nhìn những em thiếu nhi tung tăng đến trường, tôi lại nhớ đến Kim Đồng.

Một cậu bé mới mười bốn tuổi nhưng đã sống một cuộc đời đầy ý nghĩa.

Đối với tôi, Kim Đồng không chỉ là người đội trưởng của Đội Nhi đồng cứu quốc.

Cậu là biểu tượng đẹp nhất của lòng yêu nước và sự dũng cảm của tuổi trẻ Việt Nam.

Tên tuổi của Kim Đồng sẽ mãi được các thế hệ thiếu niên nhắc đến với niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn