Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

KVHDLCTXH_ÔNG THIÊN HỘ DƯƠNG - NGỌN LỬA GIỮA ĐỒNG THÁP MƯỜI

Đồng Tháp24/06/2026Trần Quang Vinh (Đoàn Khoa Văn hóa - Du lịch và Công tác xã hội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÔNG THIÊN HỘ DƯƠNG - NGỌN LỬA GIỮA ĐỒNG THÁP MƯỜI

Giữa mênh mông lau sậy của Đồng Tháp Mười, nơi nước ngập trắng trời mỗi mùa lũ về, đã từng bùng cháy một ngọn lửa yêu nước rực rỡ. Ngọn lửa ấy mang tên Thiên Hộ Dương.

Năm 1862, khi thực dân Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ, đất nước chìm trong đau thương. Triều đình ký hòa ước, nhưng trong lòng dân thì chưa bao giờ chịu khuất phục. Giữa thời loạn lạc ấy, Thiên Hộ Dương đã chọn cho mình một con đường: vào Đồng Tháp Mười dựng căn cứ kháng chiến.

Đồng Tháp Mười khi ấy hoang vu, đầy đầm lầy và muỗi mòng. Người ta nói đó là vùng “rừng thiêng nước độc”. Nhưng với ông, đó lại là thành lũy tự nhiên che chở cho nghĩa quân. Từ những túp lều tranh đơn sơ, từ những cây giáo, lưỡi mác thô sơ, ông cùng nghĩa sĩ xây dựng lực lượng, rèn luyện quân lính, quyết không để giặc yên.

Những đêm trăng sáng, giữa đồng nước bao la, tiếng trống, tiếng hô xung trận vang lên như sấm dậy. Nghĩa quân ẩn mình trong lau sậy, bất ngờ tập kích quân Pháp. Dù vũ khí thiếu thốn, họ vẫn chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước. Thiên Hộ Dương không chỉ là một vị chỉ huy mưu lược, mà còn là người anh cả của nghĩa quân – chia sẻ từng bát cơm, từng giọt nước với binh sĩ.

Thời hoa lửa của ông không phải là ánh hào quang nơi cung đình, mà là ánh lửa bập bùng giữa đầm lầy. Đó là ngọn lửa của ý chí không khuất phục. Mỗi khi quân giặc càn quét, ông lại động viên nghĩa quân: “Còn đất này, còn dân này, ta còn chiến đấu.”

Năm 1866, trong lúc cuộc kháng chiến còn dang dở, ông lâm bệnh nặng và qua đời giữa căn cứ Đồng Tháp Mười. Sự ra đi của ông khiến nghĩa quân và nhân dân đau xót. Nhưng ngọn lửa ông thắp lên không tắt. Nó tiếp tục cháy trong các phong trào yêu nước sau này.

Hôm nay, giữa vùng đất sen hồng Đồng Tháp, người dân vẫn nhắc đến ông với lòng kính trọng. Đền thờ ông đứng lặng giữa trời đất như chứng nhân lịch sử. Mỗi mùa nước nổi về, lau sậy lại xào xạc như kể lại câu chuyện xưa – câu chuyện về một người anh hùng đã sống trọn “thời hoa lửa” của đời mình.

Đền thờ Thiên hộ Võ Duy Dương và Đốc binh Nguyễn Tấn Kiều tại

Khu di tích Quốc gia đặc biệt Gò Tháp

Thiên Hộ Dương đã ra đi giữa những ngày kháng chiến còn dang dở, nhưng tinh thần bất khuất của ông thì vẫn còn sống mãi với thời gian. Giữa mênh mông Đồng Tháp Mười, nơi từng in dấu chân nghĩa quân năm xưa, ngọn lửa yêu nước mà ông thắp lên vẫn âm thầm cháy trong lòng bao thế hệ. Ông không chỉ là một vị tướng chống Pháp, mà còn là biểu tượng của ý chí quật cường, của lòng trung nghĩa son sắt với quê hương. Nhắc đến Thiên Hộ Dương là nhắc đến một “thời hoa lửa” rực rỡ – nơi con người dám đứng lên vì độc lập, tự do, và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn