KỲ 60: NHỮNG NGƯỜI BẠN KHÔNG BIẾT SỰ THẬT
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, không ít bạn bè quốc tế của Phạm Xuân Ẩn mới biết người đồng nghiệp mà họ vô cùng kính trọng thực chất là một chiến sĩ tình báo của Việt Nam. Đó là một trong những bất ngờ lớn nhất trong giới báo chí quốc tế.

Một buổi chiều.
Một người bạn cũ từ nước ngoài gửi thư về Việt Nam.
Trong thư chỉ có một câu hỏi:
"Ẩn, có thật cậu là một sĩ quan tình báo không?"
Phạm Xuân Ẩn đọc xong.
Ông đặt lá thư xuống bàn.
Rồi bật cười.
Không phải vì vui.
Mà vì ông biết, sớm hay muộn thì sự thật cũng sẽ được lịch sử kể lại.
Ít lâu sau, nhiều đồng nghiệp quốc tế lần lượt trở lại Việt Nam.
Họ tìm gặp ông.
Cuộc gặp đầu tiên diễn ra rất lặng lẽ.
Một người bạn nhìn ông rất lâu rồi nói:
"Thật khó tin."
"Tôi đã ngồi với cậu hàng trăm lần."
"Vậy mà chưa bao giờ biết."
Phạm Xuân Ẩn mỉm cười:
"Nếu các anh biết..."
"...thì tôi đã không thể làm tròn nhiệm vụ."
Cả hai cùng cười.
Không còn khoảng cách của chiến tranh.
Chỉ còn sự tôn trọng dành cho nhau.
Nhiều nhà báo sau này thừa nhận:
Điều khiến họ khâm phục không phải vì Phạm Xuân Ẩn giữ được bí mật.
Mà vì trong suốt những năm tháng ấy, ông vẫn luôn là một nhà báo chân chính.
Ông chưa bao giờ cố tình viết sai sự thật.
Chính điều đó đã tạo nên uy tín của ông.
Và cũng khiến sự thật về thân phận của ông càng trở nên đặc biệt.
Ông luôn nói:
"Một nhà báo chỉ có thể được người khác tin khi biết tôn trọng sự thật."
Đó là nguyên tắc theo ông suốt cả cuộc đời.
Còn tiếp…
Kỳ sau: "Người kể chuyện sau chiến tranh".


