KÝ SỰ NGƯỜI LÍNH BIÊN CƯƠNG - LÊ VĂN LỢI
Cựu chiến binh Lê Văn Lợi sinh năm 1955 tháng 11 năm 1979 theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc tại tỉnh Cao Bằng. ông chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang, nơi được mệnh danh là “chảo lửa” khốc liệt nhất bấy giờ. Ông Lê Văn Lợi nhớ lại: Khi ấy tôi là Tiểu đội trưởng, đồng đội của tôi toàn người trẻ, có người còn chưa từng có bạn gái. Chiến tranh ác liệt, tôi thực sự đã chuẩn bị tinh thần rằng mình sẽ nằm xuống tại đây, cũng như bao người anh em khác đã đi trước. Chúng tôi tuyệt nhiên không một ai sợ hãi hay hối hận, tinh thần ai cũng sẵn sàng chiến đấu, hi sinh vì Tổ quốc. Có lần chiếm chốt, giằng co với địch, hai người đồng đội đã hi sinh, tôi ôm súng cố gắng bám trụ và chiến đấu. Cho đến nay, tôi vẫn luôn nghĩ rằng, được sống là một điều may mắn. Ông Lợi kể lại trong những dòng nhật ký ngắn ngủi còn sót lại:“Ở đây, sống không tính bằng ngày, mà bằng từng giờ. Có khi vừa nói chuyện xong, quay lại đã không còn thấy nhau nữa.” Anh và đồng đội ăn cơm vắt trộn đất đá, uống nước hứng từ khe núi, ngủ chập chờn giữa tiếng pháo gầm. Nhưng lạ thay, giữa khốc liệt ấy, họ vẫn cười. Tiếng cười của những người lính trẻ, ngắn ngủi nhưng gan góc, như để nhắc nhau rằng mình vẫn còn sống. Trong một đợt phản pháo dữ dội, đơn vị của ông nhận lệnh giữ bằng được cao điểm. Pháo địch dội xuống như trút, đất đá vỡ tung, trời và đất như hòa làm một. Giữa làn khói mù mịt, Ông cùng tổ chiến đấu bám trụ đến viên đạn cuối cùng.Anh ngã xuống khi tuổi đời chưa kịp đi hết tuổi hai mươi. Không kèn, không trống. Chỉ có tiếng núi rừng Hà Giang lặng đi trong một khoảnh khắc rất dài. Nhiều năm sau chiến tranh, đồng đội trở lại Vị Xuyên tìm hài cốt bạn bè. Có những người đã tìm được, có những người vẫn nằm lại đâu đó trong lòng núi đá. Tên ông được khắc lên bia tưởng niệm, giữa hàng ngàn cái tên khác – những người lính đã hóa thành cột mốc sống bảo vệ biên cương Tổ quốc. Hôm nay, biên giới phía Bắc yên bình. Trẻ con nô đùa dưới chân núi, những con đường mới mở chạy qua nơi từng là hố bom chằng chịt. Nhưng với những người đã từng đi qua Vị Xuyên, chảo lửa ấy chưa bao giờ nguội. Năm 1984, ông Lợi rời quân ngũ trở về quê hương, xây dựng cuộc sống gia đình. Với tinh thần của người lính, kiên cường, gắn bó với nhân dân, ông luôn tích cực vì lợi ích chung của tập thể. Chính vì vậy, từ năm 1992, ông Lợi được các tổ chức giao nhiệm vụ, vị trí công tác tại địa phương. Dù ở bất kỳ cương vị công tác nào, Lê Văn Lợi cũng đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.và sống vui cùng gia đình. CCB Lê Văn Lợi hiện công tác tại Hội CCB thôn 2 xã Thọ Lập. Bản thân ông luôn gương mẫu, đi đầu trong mọi phong trào, hoạt động của địa phương, ông luôn dạy các con các chúa của mình được sống trong hòa bình thì phải thực hiện đúng chủ chương đường lối, chính sách của nhà nước.




