KỲ TÍCH "HẢI TRÌNH SINH TỬ": CUỘC VƯỢT NGỤC BẰNG THUYỀN VẢI TẠI CÔN ĐẢO NĂM 1952
Tác giả: Trương Gia Linh
Giữa lòng đại dương bao la, Nhà tù Côn Đảo được thực dân Pháp xây dựng như một "địa ngục trần gian" nội bất xuất, ngoại bất nhập. Hàng rào thép gai, gông cùm, ngục tối cùng những cơn sóng dữ cuốn quanh đảo tưởng chừng đã dập tắt mọi ý chí tự do. Nhưng chính tại nơi tận cùng gian khổ ấy, niềm tin cách mạng và trí tuệ sáng tạo của những người tù chính trị đã làm nên một kỳ tích vô tiền khoáng hậu.
Năm 1952, trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, nhu cầu bổ sung cán bộ cốt cán cho chiến trường miền Nam trở nên vô cùng cấp thiết. Đảo ủy Côn Đảo đã họp bí mật và quyết định tổ chức một cuộc vượt ngục táo bạo bằng đường biển. Tuy nhiên, bài toán khó nhất đặt ra là: lấy đâu ra thuyền giữa một hòn đảo bị kiểm soát quân sự gắt gao?
Không có gỗ đóng tàu, không có đinh sắt hay công cụ kim khí, các chiến sĩ đã nghĩ ra một sáng kiến tưởng chừng không tưởng: đóng thuyền bằng khung tre bọc vải bạt quét nhựa đường.
Để thực hiện kế hoạch, một chiến dịch thu gom nguyên liệu vô cùng tinh vi được triển khai ngầm trong các trại giam. Những người tù khổ sai đã nhịn từng phần ăn, tranh thủ lúc đi làm lao dịch ngoài bãi biển hay trong rừng để lén góp từng thanh tre, sợi mây. Vải bạt được gom góp từ các bao tải đựng lương thực của nhà tù; nhựa đường cùng dầu rái được lén nạo vét từng chút một từ các thùng phi ở công trường làm đường của địch.
Dưới sự ngụy trang khéo léo trong một hang đá hẻm núi ven biển – nơi sóng vỗ rì rào che giấu mọi tiếng động – chiếc thuyền đặc biệt dần hình thành. Khung thuyền làm bằng tre đan chặt bằng dây mây, bên ngoài bọc nhiều lớp vải bạt. Các chiến sĩ trần lưng dùng lửa đun chảy nhựa đường, kiên nhẫn trát kín từng sớ vải, từng mối nối để tạo thành một lớp vỏ chống thấm nước kiên cố.
Đêm 12 tháng 12 năm 1952, nhân lúc trời tối sầm, gió biển thổi mạnh che giấu mọi dấu vết, 5 chiến sĩ cách mạng đại diện cho niềm tin của hàng ngàn đồng đội đã bí mật đẩy chiếc thuyền vải tự chế xuống biển. Chỉ với vài mái chèo gỗ thô sơ, một ít lương khô và ngôi sao Bắc Đẩu làm kim chỉ nam, họ bắt đầu hải trình sinh tử vượt hàng trăm hải lý.
Giữa biển đêm mênh mông, chiếc thuyền vải mỏng manh chao đảo trước những cơn sóng dữ. Nước biển tạt vào liên tục, nhựa đường có lúc bị gãy gập do sức ép của sóng, các chiến sĩ phải vừa thay nhau chèo lái, vừa tát nước và dùng nhựa đường dự phòng để gắn lại chỗ hở. Bằng chí thép và kỹ năng đi biển kiên cường, sau nhiều ngày đêm chống chịu với giông bão và sự lùng sục của tàu tuần tra Pháp, chiếc thuyền bạt quét nhựa đường đã cập bến an toàn vào vùng giải phóng thuộc tỉnh Bạc Liêu.
Cuộc vượt ngục thành công không chỉ đưa các cán bộ nòng cốt trở về tiếp tục chiến đấu, mà còn ghi vào lịch sử cách mạng Việt Nam một biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm, sự kiên trung và chí tuệ vượt khó.


