Anh hùng Lực lượng vũ trang

ký ức chiến tranh của cô Trần Thị Lan – cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến lửa Trường Sơn

Thái Nguyên12/04/2026Vũ Mạnh Hùng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Mô tả ngắn:

Bài viết ghi lại ký ức chiến tranh của cô Trần Thị Lan – cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến lửa Trường Sơn. Qua câu chuyện của cô, thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về những hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

2. Bài viết

Người nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, không chỉ có những người lính cầm súng nơi chiến trường, mà còn có biết bao cô gái thanh niên xung phong âm thầm góp sức cho độc lập, tự do. Tôi có dịp gặp cô Trần Thị Lan – một cựu thanh niên xung phong hiện đang sinh sống tại Hà Nội. Dù đã bước sang tuổi 78, ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí cô.

Cô sinh năm 1948 tại ngoại thành Hà Nội. Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, cô viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Khi đó, chiến trường miền Nam đang cần sự chi viện khẩn cấp từ hậu phương miền Bắc.

Sau thời gian huấn luyện ngắn, cô cùng đồng đội hành quân vào tuyến lửa Đường Trường Sơn. Công việc của cô là san lấp hố bom, sửa đường, tải đạn và đảm bảo giao thông thông suốt cho các đoàn xe vận tải. Bom đạn ngày đêm trút xuống, đất đá văng tung tóe, nhưng các cô gái trẻ vẫn kiên cường bám trụ.

Cô Lan kể lại:

“Có những đêm chúng tôi vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại quay lại ném tiếp. Đất đá nóng hổi, khói bụi mù mịt, nhưng chỉ cần nghe tiếng xe thông đường là ai cũng quên hết mệt nhọc.”

Có lần, trong một trận bom dữ dội, một đồng đội thân thiết của cô đã hy sinh ngay bên cạnh. Cô nghẹn ngào khi nhớ lại: “Chúng tôi chỉ kịp chôn cất tạm bên đường, rồi lại tiếp tục nhiệm vụ. Chiến tranh không cho phép mình dừng lại quá lâu để khóc.”

Những năm tháng ở Trường Sơn không chỉ thiếu thốn về vật chất mà còn đầy rẫy hiểm nguy. Các cô gái phải sống trong lán trại tạm bợ giữa rừng sâu, ăn cơm trộn sắn, uống nước suối, chống chọi với sốt rét rừng. Nhiều người mắc bệnh nặng nhưng vẫn cố gắng bám trụ vì nhiệm vụ. Năm 1972, trong một lần đang làm nhiệm vụ, cô Lan bị thương do sức ép bom. Sau khi điều trị, cô tiếp tục trở lại đơn vị. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là còn sức thì còn làm,” cô nói. Ngày 30/4/1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cô và đồng đội ôm nhau bật khóc giữa rừng. Bao nhiêu năm gian khổ, hy sinh cuối cùng cũng đổi lấy hòa bình. Sau chiến tranh, cô trở về quê hương, lập gia đình và công tác tại địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, cô luôn giữ tinh thần lạc quan. Cô tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu thanh niên xung phong, kể chuyện truyền thống cho học sinh, sinh viên. Nghe cô Lan kể chuyện, tôi cảm nhận sâu sắc rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn được ghi trong sách sử, mà còn là những công việc thầm lặng phía sau chiến tuyến. Nếu không có những con người như cô – những người “mở đường cho xe ra trận” – thì chiến thắng có lẽ đã không đến nhanh như vậy. Hình ảnh người nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam: dũng cảm, kiên cường và giàu lý tưởng. Câu chuyện của cô Lan là minh chứng sống động cho tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay. Được sống trong hòa bình, chúng ta càng phải trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh, sống có trách nhiệm và đóng góp cho sự phát triển của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ký ức chiến tranh của cô Trần Thị Lan – cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến lửa Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa