Ký ức còn lại sau bom rơi
Có những ký ức, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn còn lại… như dư âm của những ngày bom rơi, không bao giờ phai.
Chiều muộn, ông Vinh lại ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn con đường làng. Tiếng xe cộ qua lại, tiếng trẻ con nô đùa… tất cả bình yên đến lạ.
Nhưng trong ánh mắt ông, dường như vẫn còn một vùng ký ức chưa bao giờ yên.
Năm ấy, ông mới hai mươi hai tuổi.
Đơn vị ông đóng quân gần một khu dân cư nhỏ ven rừng. Ban ngày, mọi thứ có vẻ yên ả. Nhưng đêm xuống, bom đạn thường bất ngờ trút xuống như mưa.
Một buổi chiều, ông cùng vài đồng đội ra giúp dân làng sửa lại mái nhà bị tốc sau trận bom hôm trước. Trong số đó có một cậu bé chừng tám tuổi, cứ chạy theo ông hỏi đủ thứ.
“Chú bộ đội ơi, khi nào hết chiến tranh?”
Ông cười, xoa đầu cậu bé:
“Rồi sẽ sớm thôi cháu ạ.”
Cậu bé cười rất tươi.
Nụ cười ấy… sau này ông không bao giờ quên.
Đêm hôm đó, trời bỗng sáng rực.
Tiếng còi báo động vang lên.
“Máy bay!”
Chưa kịp phản ứng, những tiếng nổ đã dội xuống. Mặt đất rung chuyển, không khí đặc quánh mùi khói và bụi.
Ông cùng đồng đội lao ra hỗ trợ dân làng sơ tán.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, ông chợt nhớ đến cậu bé ban chiều.
Ông chạy về phía ngôi nhà nhỏ nơi cậu ở.
Ngôi nhà đã bị sập một phần.
“Có ai không?” – ông gọi lớn.
Không có tiếng trả lời.
Ông và đồng đội bắt đầu đào bới. Đất đá, gỗ vụn chất chồng. Mồ hôi, bụi bẩn hòa vào nhau.
Cuối cùng… họ tìm thấy cậu bé.
Cậu nằm yên, bàn tay vẫn nắm chặt một chiếc ô tô đồ chơi.
Ông dừng lại rất lâu khi kể đến đây.
Giọng ông khàn đi:
“Hôm đó… ông không giữ được thằng bé.”
Sau trận bom, ngôi làng gần như bị san phẳng.
Nhưng đơn vị vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.
“Chiến tranh không cho mình dừng lại để buồn quá lâu,” ông nói.
“Nhưng có những điều… cứ ở lại mãi.”
Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, ông trở lại nơi ấy.
Ngôi làng đã được dựng lại. Những mái nhà mới, những con đường mới.
Ông đứng rất lâu trước một góc đất – nơi từng là ngôi nhà nhỏ năm xưa.
Trong tay ông là chiếc ô tô đồ chơi cũ. Ông đã giữ nó suốt từ ngày ấy.
“Ông giữ không phải để nhớ nỗi buồn,” ông nói,
“mà để nhắc mình rằng chiến tranh đã cướp đi quá nhiều thứ… và hòa bình hôm nay quý giá đến nhường nào.”
Chiều dần tắt.
Ông Vinh vẫn ngồi đó, lặng lẽ.
Có những ký ức, dù thời gian có trôi qua bao lâu,
vẫn còn lại…
như dư âm của những ngày bom rơi,
không bao giờ phai.



