KÝ ỨC ĐÊM GIAO THỪA TRÊN ĐẤT BẠN VÀ LỜI RU THÊM YÊU TỔ QUỐC kì 2
Kỳ 2: Đêm Giao thừa rực lửa và giọt nước mắt nhớ quê hương
Chiến tranh luôn gắn liền với những mất mát và gian khổ, nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Công Thiêm, hình ảnh in đậm nhất lại là một khoảnh khắc vô cùng thiêng liêng: Đêm Giao thừa năm Kỷ Mùi (chuyển giao giữa năm 1978 và 1979).
Khi ấy, đơn vị của ông đang chốt giữ tại đầu cầu Kampong Cham. Khác với cảnh pháo hoa rợp trời và mâm cỗ sum vầy ở quê nhà, Giao thừa nơi tiền tuyến là tiếng pháo kích của địch cày xới mặt đất, đạn vọt trên không trung sáng rực như những chùm "pháo hoa" tử thần. Giữa khung cảnh khốc liệt ấy, những người lính trẻ quây quần bên chiếc đài phát thanh nhỏ xíu, rưng rưng lắng nghe Đài Tiếng nói Việt Nam phát lời chúc Tết của Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng.
Giọng nói trầm ấm của Bác Tôn vang lên giữa chiến trường nước bạn như vòng tay ấm áp của đất mẹ ôm trọn những đứa con xa xứ. Nghe lời chúc Tết, nước mắt của những chàng trai mười chín, đôi mươi cứ thế tuôn rơi. Họ khóc vì thương nhớ cha mẹ, nhớ mái tranh nghèo, nhớ cái rét ngọt của mùa xuân xứ Bắc. Nhưng lẫn trong những giọt nước mắt ấy là một ý chí sắt đá, một lời thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Tình yêu gia đình đã hóa thành sức mạnh to lớn, giúp ông Thiêm và đồng đội vững vàng tay súng, quyết tâm đánh thắng kẻ thù để ngày về thêm trọn vẹn.


