Cựu chiến binh

Ký ức diệt giặc Mỹ

Hải Phòng12/01/2026Lê Thị Thu Hà (Đoàn phường Lưu Kiếm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhớ có một lần lúc trò chuyện, mấy đứa cháu hỏi tôi:

- Lúc đi bộ đội chú có đánh nhau trực tiếp với lính Mỹ không?

- Ở chiến trường Vĩnh Long, sau tết Mậu Thân 1968, lính bộ binh Mỹ bắt đầu tổ chức phản công, hành quân càn quét vùng giải phóng. Để chú kể cho mấy cháu một trận đánh Mỹ trên đất Tam Bình nghen.

Chú nhớ hôm ấy vào khoảng 8 giờ sáng ở khu vực xã Hậu Lộc, Mỹ Lộc huyện Tam Bình, máy bay khu trục bay đến ném bom dữ dội vào một khu vườn ở Rạch Gỗ, xã Hậu Lộc. Sau khi máy bay ném bom xong, đến lượt nhiều chiếc trực thăng võ trang kéo đến bắn dọn bãi, hết rocket là súng đại liên trút xuống dãy vườn chúng đã ném bom khi nãy. Sau đó một bầy trên chục chiếc trực thăng chở quân Mỹ đổ xuống cánh đồng. Vừa tiếp đất xong bọn lính Mỹ vừa bắn vừa chạy vào chiếm chân vườn. Mấy chiếc trực thăng võ trang bay thấp bắn đại liên hỗ trợ cho bọn lính Mỹ xung phong, vừa bắn dọn đường cho bọn bộ binh đi càn quét. Chúng đi đến đâu đều ném trái khói màu cho trực thăng biết để không bắn nhầm. Chúng không gặp sự kháng cự nào của ta, thỉnh thoảng tôi nghe tiếng lựu đạn nổ do chúng chẽ vườn đi trúng lựu đạn gài của ta. Sau mỗi tiếng nổ lựu đạn gài một lúc thì một chiếc trực thăng cứu thương bay đến đáp xuống ngoài ven vườn chở lính Mỹ chết hay bị thương về. Tôi nghe nhiều tiếng nổ của thuốc khối, sau đó mới biết là chúng dùng trái thuốc khối vỏ giấy loại nhỏ để phá hủy các công sự mà chúng gặp trên đường đi.

Chú nhớ rất rõ việc Mỹ thả bom đêm - bom tọa độ, bộ đội và nhân dân còn gọi là bom lén - Cuối năm 1968, khi đang ngủ giữa đêm thì nghe tiếng máy bay C130, thả bom xuống nghe tiếng “huốt”…, một tiếng nổ long trời lở đất làm ai nấy đều giật nẩy cả mình. Ngày sau, mấy chú nghe nói nó bỏ lén bom tấn xuống vàm Cai Hóa, cách chỗ tụi chú đóng quân chừng 3 km. Sau đó chú đi ngang vàm này thì thấy một hố bom rất lớn, một vùng đất rộng bị bom tấn đánh cây cỏ ngã rạp. Còn bom lén loại nhỏ thì bọn Mỹ ném hoài, nó cũng gây nỗi sợ hãi cho những người nhát gan. Còn máy bay B-52 mỗi chiếc chở 30 tấn bom, mỗi phi vụ 3 chiếc chở 90 tấn bom bay theo đội hình mũi tên, ném bom rải thảm xuống một khu vực khoảng 2,5 km2, khoảng cách trung bình giữa 2 hố bom từ 60 - 80 mét. Với mật độ bom dày như như vậy nên sức tàn phá và hủy diệt rất lớn. Hồi tháng 4/1968, chú bị bom B-52 bừa ở Long Công, xã Mỹ Lộc, công sự của chú nằm khoảng giữa 2 trái bom, không bị bom bỏ trúng công sự bay mất xác là hên lắm! Trong thời gian Mỹ leo thang chiến tranh ở Việt Nam, rất nhiều loại máy bay dùng vào mục đích quân sự chúng đều có sử dụng ở chiến trường Vĩnh-Trà nên chú biết, chú thấy nó hoạt động, bị nó ném bom, bắn phá vào và gần khu vực trú ẩn của mình. Còn về pháo thì thông thường mỗi Chi khu quân sự chúng bố trí 2 khẩu pháo 105 ly, có khi tăng cường thêm 1 khẩu 155 ly. Nhưng khi đánh lớn, chúng tập trung nhiều khẩu pháo, bắn 1 lần 9, 10 trái đạn, bắn 1 loạt chừng 5, 10 phút, năm sáu chục trái đạn pháo bắn vào 1 mục tiêu. Trận đánh phòng ngự 5 ngày đêm ở xã Phước Hậu, huyện Long Hồ chú đã bị pháo bầy bắn vào trận địa. Cây cối đổ ngã liệt địa, bị sình đất phủ lên, tưởng chừng như không còn sự sống. Nhưng khi đám lính ở ngoài ruộng xung phong vào thì mấy chú nhô lên khỏi công sự, bắn chúng ngã cả chục tên, số còn lại, bò lết chạy ra không dám xông vào nữa. Bị pháo bầy bắn như vậy nhưng mấy chú ít thương vong vì đạn pháo chỉ trúng vài công sự. Lọt vào luồng đạn nổ của pháo bầy xui lắm mới bị trúng công sự, chớ không phải lọt vào bãi đạn pháo nổ là chết. Bọn lính vì cứ tưởng bãi đạn pháo bầy vừa nổ không còn người sống sót, nên hùng hổ xông vào mới lãnh đạn!

Vậy đó, chuyện đánh Mỹ còn dài lắm, mai tụi bây qua đây chú kể tiếp!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn