Bài viết

Ký ức đỏ lửa

Ký ức đỏ lửa

Tây Ninh30/04/2026Phan Gia Hưng (THPT Tân An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi chín mươi, cụ Hoàng Văn Hiển – một trong những cựu chiến binh từng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ – vẫn giữ trong lòng những ký ức sống động về ngày tháng hào hùng ấy. Ông hiện sinh sống tại phường Long An, tỉnh Tây NInh.

Sinh năm 1935 tại xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, cụ Hoàng Văn Hiển lớn lên trong gia đình nông dân nghèo nhưng có truyền thống hiếu học và yêu nước. Cha cụ biết chữ Nho, chữ Quốc ngữ, hành nghề bốc thuốc Đông y và dạy chữ cho người dân trong vùng; mẹ làm ruộng, tần tảo nuôi con giữa thời buổi khó khăn. Môi trường sống giàu nghĩa tình và tinh thần dân tộc đã sớm hun đúc trong cụ ý chí phấn đấu vì Tổ quốc.

Năm 14 tuổi, cụ tình nguyện tham gia làm giao liên cho Ty Quân giới Liên khu 4 khi chưa đủ tuổi nhập ngũ, bắt đầu con đường gắn bó với cách mạng. Đến giai đoạn kháng chiến chống Pháp bước vào thời điểm quyết liệt, cụ được điều động biên chế vào Đại đội 35 (C35), Tổng đội 34 Thanh niên xung phong và tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Khi đó cụ khoảng 19 tuổi, đối mặt điều kiện chiến trường khắc nghiệt: hành quân đêm vượt rừng núi hiểm trở, thiếu thốn lương thực, đối phó máy bay địch, biệt kích và hiểm họa rừng sâu nhưng tinh thần đồng đội, ý chí cách mạng luôn là sức mạnh để tiếp tục tiến lên. Theo hồi ức của cụ, đơn vị thường hành quân liên tục bốn đêm mới được nghỉ một ngày. Trong chiến dịch, đơn vị của cụ được giao nhiệm vụ tiến công cứ điểm đồi C2, góp phần vào chiến thắng lịch sử “lừng lẫy năm châu”.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, cụ được tuyển chọn vào lực lượng bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong đội hình danh dự. Cụ xem đây là quãng thời gian ý nghĩa và vinh dự nhất trong cuộc đời quân ngũ.

Kết thúc nhiệm vụ, cụ được phân công công tác tại tỉnh Long An và sinh sống tại đây từ đó đến nay. Ở tuổi cao, cụ vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, viết báo, làm thơ, truyền lửa cách mạng cho thế hệ trẻ qua các buổi nói chuyện, gặp gỡ, giao lưu truyền thống với học sinh, đoàn viên, hội viên cựu chiến binh; góp phần giáo dục thế hệ trẻ về lịch sử đấu tranh cách mạng. Cụ bày tỏ niềm tự hào được góp phần trong chiến thắng Điện Biên Phủ, đồng thời luôn tri ân những đồng đội đã hy sinh. Đồng thời Cụ cũng gửi gắm thế hệ trẻ tinh thần phải đứng lên, ngẩng cao đầu, tiếp tục xây dựng quê hương với khí phách Điện Biên Phủ bất diệt.

Những năm qua, chính quyền và các tổ chức đoàn thể tỉnh Tây Ninh thường xuyên thăm hỏi, tri ân cụ vào các dịp kỷ niệm lịch sử trọng đại. Cụ Hoàng Văn Hiển được xem là một trong những nhân chứng sống của Chiến dịch Điện Biên Phủ đang tiếp tục lan tỏa giá trị lịch sử tại địa phương.

Dù đã bước sang tuổi chín mươi, cụ vẫn mang trong mình dáng vẻ của một con người từng trải, kiên cường và đầy nghị lực.

Ấn tượng đầu tiên của em về cụ là dáng người đã gầy và hơi còng xuống theo thời gian. Mái tóc cụ bạc trắng, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, mỗi nếp nhăn như ghi lại một phần ký ức của cả cuộc đời. Nhưng điều đặc biệt nhất vẫn là đôi mắt. Đôi mắt ấy không hề mờ đi mà vẫn sáng, vẫn ấm và có gì đó rất sâu lắng. Mỗi khi cụ kể chuyện, ánh mắt ấy như thay đổi, khi thì trầm lại, khi thì ánh lên niềm tự hào, khiến người nghe cũng bị cuốn theo.

Giọng nói của cụ không lớn, nhưng rõ ràng và rất dễ nghe. Cụ kể chuyện chậm rãi, từ tốn, không hề vội vàng. Những câu chuyện về chiến tranh qua lời kể của cụ không khô khan mà rất thật. Cụ nói về những đêm hành quân xuyên rừng, phải đi liên tục nhiều ngày, về cái đói, cái rét, và cả những lúc phải đối mặt với nguy hiểm rình rập. Nghe cụ kể, em có thể tưởng tượng được phần nào sự gian khổ mà các chiến sĩ ngày xưa đã trải qua.

Nhưng điều làm em cảm động nhất là cách cụ nhắc đến đồng đội. Cụ không kể họ như những người lính bình thường, mà như những người thân thiết, gắn bó với nhau trong từng hoàn cảnh sống chết. Giọng cụ chùng xuống mỗi khi nhắc đến những người đã hy sinh. Lúc ấy, em cảm nhận được sự mất mát và tình cảm sâu sắc mà cụ dành cho họ.

Khi kể về thời gian được bảo vệ Hồ Chí Minh, khuôn mặt cụ như sáng lên. Đó là niềm tự hào rất lớn, và cũng là ký ức mà cụ luôn trân trọng. Dù không nói nhiều, nhưng ai cũng có thể hiểu được ý nghĩa đặc biệt của khoảng thời gian đó đối với cụ.

Bây giờ, dù tuổi đã cao, cụ vẫn tích cực tham gia các hoạt động, gặp gỡ và kể chuyện cho thế hệ trẻ. Nhìn cụ, em không chỉ thấy một người lính năm xưa mà còn thấy một người ông hiền hậu, gần gũi. Những câu chuyện của cụ không chỉ giúp em hiểu hơn về lịch sử, mà còn khiến em biết trân trọng cuộc sống hiện tại hơn.

Đối với em, cụ Hoàng Văn Hiển không phải là một người xa vời, mà là một tấm gương rất thật, rất gần. Cụ giống như một “chứng nhân sống” của lịch sử, mang theo những ký ức quý giá để truyền lại cho thế hệ sau. Em cảm thấy rất kính trọng và biết ơn những con người như cụ – những người đã âm thầm góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn