KÝ ỨC KHÔNG PHAI
ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC KHÔNG PHAI: Có những năm tháng người lính nhớ nhất không phải vì một con số trong hồ sơ, mà vì gương mặt một người đồng đội, một lần chia nhau bữa cơm hay một đêm cùng chờ lệnh. Những điều nhỏ bé ấy lại là phần ký ức bền lâu nhất. Thời gian bác bắt đầu quân ngũ gắn với những năm cuối của cuộc kháng chiến, khi các lực lượng chuẩn bị cho những chiến dịch lớn của mùa Xuân 1975. Đây là giai đoạn chuyển tiếp đặc biệt, khi những người lính trẻ vừa làm nhiệm vụ, vừa chứng kiến những thay đổi lớn trên chiến trường. Quãng thời gian từ 05/1974 đến thời điểm xuất ngũ chưa được ghi rõ là một phần quan trọng trong cuộc đời bác. Những dấu mốc của lịch sử dân tộc như Tết Mậu Thân 1968, Đường 9 – Nam Lào 1971, năm 1972, Hiệp định Paris 1973 hay Đại thắng mùa Xuân 1975 đã tạo nên bối cảnh chung cho cả một thế hệ. Nhưng đằng sau những tên gọi lớn của lịch sử là những con người cụ thể, những cuộc hành quân, những lần xa nhà và những người đồng đội mà mỗi bác có thể nhớ theo một cách riêng. Vì vậy, câu chuyện của bác cần được kể từ chính ký ức của bác: bác ở đâu, làm nhiệm vụ gì, gặp ai và khoảnh khắc nào khiến bác nhớ nhất.

PHẠM VĂN MẠN – ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC KHÔNG PHAI
Trong hành trình thực hiện chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi tìm về thôn Phong Cầu 2, xã Kiến Minh, thành phố Hải Phòng để gặp bác Phạm Văn Mạn, sinh năm 1956. Theo thông tin được lưu lại, bác nhập ngũ vào 05/1974, khoảng 18 tuổi. Từ một người con của quê hương Kiến Minh, bác bước vào môi trường quân ngũ, làm quen với kỷ luật, huấn luyện, hành quân và cuộc sống tập thể. Những ngày đầu xa gia đình luôn có sự bỡ ngỡ, nhưng tình cảm đồng đội nhanh chóng trở thành điểm tựa. Một bữa cơm sẻ chia, một lời hỏi thăm hay một lần giúp nhau vượt qua chặng đường khó khăn đều có thể trở thành ký ức theo người lính suốt đời.
ĐỒNG ĐỘI – KÝ ỨC KHÔNG PHAI: Có những năm tháng người lính nhớ nhất không phải vì một con số trong hồ sơ, mà vì gương mặt một người đồng đội, một lần chia nhau bữa cơm hay một đêm cùng chờ lệnh. Những điều nhỏ bé ấy lại là phần ký ức bền lâu nhất. Thời gian bác bắt đầu quân ngũ gắn với những năm cuối của cuộc kháng chiến, khi các lực lượng chuẩn bị cho những chiến dịch lớn của mùa Xuân 1975. Đây là giai đoạn chuyển tiếp đặc biệt, khi những người lính trẻ vừa làm nhiệm vụ, vừa chứng kiến những thay đổi lớn trên chiến trường. Quãng thời gian từ 05/1974 đến thời điểm xuất ngũ chưa được ghi rõ là một phần quan trọng trong cuộc đời bác. Những dấu mốc của lịch sử dân tộc như Tết Mậu Thân 1968, Đường 9 – Nam Lào 1971, năm 1972, Hiệp định Paris 1973 hay Đại thắng mùa Xuân 1975 đã tạo nên bối cảnh chung cho cả một thế hệ. Nhưng đằng sau những tên gọi lớn của lịch sử là những con người cụ thể, những cuộc hành quân, những lần xa nhà và những người đồng đội mà mỗi bác có thể nhớ theo một cách riêng. Vì vậy, câu chuyện của bác cần được kể từ chính ký ức của bác: bác ở đâu, làm nhiệm vụ gì, gặp ai và khoảnh khắc nào khiến bác nhớ nhất.
Hôm nay, khi trở lại thôn Phong Cầu 2, xã Kiến Minh, thành phố Hải Phòng, những năm tháng ấy đã trở thành một phần ký ức quý giá của quê hương. Câu chuyện của bác Phạm Văn Mạn không chỉ là câu chuyện của một người từng khoác áo lính, mà còn là một mảnh ghép của lịch sử địa phương và của thế hệ đã dành tuổi trẻ cho đất nước. Xin được tri ân bác cùng những người đi trước đã góp sức cho độc lập, thống nhất và cuộc sống bình yên hôm nay. Tuổi trẻ xã Kiến Minh thực hiện “Câu chuyện thời hoa lửa” để lắng nghe, ghi chép và lưu giữ những lời kể chân thật của nhân chứng, để những con đường, mái nhà và thôn quê hôm nay luôn nhớ rằng phía sau cuộc sống bình yên là một thời tuổi trẻ đã đi qua rất nhiều gian khổ.



